Chương 101: Vật cấm kỵ ACE-017
Trương Thiên Chân lo lắng nhìn Hồ Tiểu Ngưu, nhưng người bạn của mình không hề có ý định lùi bước. Cậu ta vẫn ngồi đấy bướng bỉnh nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
Đám lữ khách thời gian mà gia đình họ Vương đã thuê dần dần áp sát, bầu không khí bắt đầu khẩn trương.
Nhưng Hồ Tiểu Ngưu vẫn không lùi.
Vương Vân quay đầu đi có chút không nỡ. Cuối cùng, cô vẫn nhỏ giọng nói với Hồ Tiểu Ngưu:
"Tôi cho cậu thêm một cơ hội. Mọi người vẫn là bạn bè, đừng có ép tôi."
Hồ Tiểu Ngưu từ tốn nói:
"Thật ra cô là một người ích kỷ đúng hay không? Dù là lúc trước bán đứng bọn tôi, hay là bây giờ muốn bọn tôi phải chết, cô đều tìm cho mình một lý do, một lý do dối trá để che dấu con người mình. Hôm nay, tôi có thể tránh đi trước cái đã, nhưng tôi muốn dùng hành động để nói cho cô biết, nếu như người đầu tiên bị thẩm vấn là tôi. Tôi sẽ không đầu hàng, người của cô đang ở đây, chúng ta hãy dùng thực tiễn để chứng minh lời tôi nói."
Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục nói:
"Thật ra, bản thân tôi luôn nhắc nhở mình nên lùi bước. Nhưng hai ngày hôm nay, mỗi khi chợp mắt, thì tiếng hai người bạn Côn Luân lúc nào cũng vang lên câu nói 'đi mau, đi mau' . Tôi mơ thấy hai người ấy dùng thân thể của mình chắn ở cổng bên ngoài, nhìn xem từng người bạn của chúng ta chạy trốn hết rồi mới nhắm mắt, miệng vẫn nở nụ cười. Tôi, Hồ Tiểu Ngưu, dù chẳng phải loại người dũng cảm gì. Nhưng nếu hôm nay tôi lùi bước, tôi rất sợ sau này không sao ngủ được."
Vương Vân gằn từng tiếng:
"Là cậu ép tôi, giết bọn chúng."
Người của cô còn chưa làm ra hành động nào, trên ngõ nhỏ lại xuất hiện từng tiếng bước chân kỳ lạ.
Tiếng bước chân ấy từ xa đến gần, có đôi khi vang lên bên trái, nhưng tiếng tiếp theo dường như bên phải, thậm chí ở một giây nào đó mọi người có thể nghe thấy nó ở phía sau lưng mình.
Mọi người giật mình quay đầu lại, thì không nhìn thấy bất kỳ điều gì.
Thời gian trôi qua, con đường nhỏ cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người rõ ràng.
Một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi. Người này chẳng coi ai ra gì, đứng giữa đám người, đánh giá không khí có phần căng thẳng ở đây. Gã nhỏ giọng hỏi Vương Vân:
"Cô là Vương Vân có phải hay không? Dễ tìm hơn so với dự định của tôi."
Vương Vân ngạc nhiên hỏi lại:
"Ông là ai?"
Người đan ông khoác một chiếc áo khoác màu đen, bên trong là một bộ vest rất đẹp. Trên ngực đeo một chiếc đồng hồ quả quýt cổ điển, không hề hợp với hình tượng thành phố tương lai chút nào. Mái tóc người này có vẻ dài, được chải ngược về phía sau, búi thành búi tóc nhỏ.
Trên tay gã có mang một đôi găng tay bằng da, mỗi lần ngón tay cử động đều phát ra âm thanh ma sát xoẹt xoẹt.
"Tôi?" Người đàn ông suy nghĩ rồi nói:
"Thật lâu rồi không có ai hỏi qua tôi là ai. Như vậy tôi tự giới thiệu một chút: Lý Đông Trạch, Hằng Xã."
Khi mọi người còn đang nói chuyện, bên ngoài con đường nhỏ bỗng nhiên vang lên rất nhiều tiếng bước chân, hình như đã đem hai đầu con đường nhỏ này vây lại.
Lý Đông Trạch đứng giữa con đường, giống như mọi việc quanh đây đều xoay quanh gã.
Vương Vân sợ hãi lẩm bẩm:
"Lý Đông Trạch, Hằng Xã."
"Loại hành động của cô tôi gặp rất nhiều rồi, có điều không nên khẩn trương quá."
Lý Đông Trạch suy nghĩ rồi nói: "Ông chủ nói tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền