Chương 114: Chất dinh dưỡng còn chưa bổ sung kịp
Khánh Trần đứng cạnh thì thầm:
"Thầy đưa cái này cho bọn họ, chúng ta lấy gì nhóm lửa?"
Lý Thúc Đồng không quan tâm, tiếp tục trêu đùa:
"Không sao, việc này cứ để gia đình thông gia giúp chúng ta là được, cần gì món đồ ấy nữa."
Khánh Trần:
". . . Hình như cũng có lý, vậy chúng ta tối nay chỉ việc ăn cơm thôi đúng không?"
"Đúng rồi." Lý Thúc Đồng nói.
Lúc này, Trương Đồng Đản vẫy vẫy tay ra hiệu đám người trong rừng cây:
"Anh em tới khiêng hết đồ ra đây."
Sau đó lão quay qua nói với Tần Thành:
"Vừa rồi đã bàn xong vấn đề phí qua đường. Hiện tại, chúng ta bàn đến chuyện làm ăn, à mà cậu nên nói với thông gia nhà mình. Chuyện chúng ta sắp nói ra, không chỉ khiến gia đình nhà cậu vào tù, mà sẽ ảnh hưởng đến chúng tôi bị 12 tập đoàn quân đội vây giết đấy. Cậu cũng biết rồi, nhà tù số 18 là nơi vô cùng đáng sợ."
Khánh Trần yên lặng không nói gì. Nhưng trong lòng có suy nghĩ, nhà tù số 18 làm gì đáng sợ đến vậy? Không phải ở đó rất tốt à?
Cả nhà này nếu thật sự phải vào nhà tù số 18, có khi cuộc sống còn thoải mái hơn hiện tại rất nhiều.
Bởi vì, người chủ đích thực của trại giam đang ở cạnh bọn họ.
Lúc này, trong rừng cây có 8 người khiêng một đống da lông dã thú đi ra. Tần Thành vội lấy từ trong ngăn kéo ghế lái phụ ra một đôi mắt kính, cẩn thận quan sát từng miếng da lông, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Các người đừng có dùng bẫy để bắt thú nữa có được không? Nhưng vết răng cắm vào làm tổn thương da, khiến áo khoác làm ra không còn đẹp nữa. Những người có tiền thường hay để ý chuyện này, người ta yêu cầu không một vết nào. Các người có thể trực tiếp dùng Thần Thương Thủ trên hoang dã để sắt bắt mà, loại da ấy có giá cao nhất."
Trương Đồng Đản châm một điếu thuốc rồi nói:
"Thần Thương Thủ của bọn tôi dùng việc khác, không phải để đi săn. Sau này, chất lượng da đều như thế, các người có muốn hay không?"
"Muốn thì chắc chắn là muốn, nhưng giá cả phải giảm một chút."
Tần Thành nói xong, bèn để vợ mình tới ghế ngồi phía sau xe bán tải lấy ra bốn cái rương:
"Bên trong có hai chiếc rương chứa đạn, một cái chứa muối, cái còn lại đựng thuốc, đều là vật dụng các người cần."
Tần Thành nói xong bèn mở cái rương chứa thuốc, lấy về 4 bình nói:
"Lần này da mà các người mang tới chất lượng quá kém, tôi phải lấy lại 4 bình."
Những nếp nhăn trên mặt Trương Đồng Đản bỗng nhiên co lại, lão đè tay Tần Thành xuống:
"Tâm địa của cậu cũng quá đen rồi đấy."
"Làm ăn phải có quy tắc của việc làm ăn."
Tần Thành nói.
"Lần sau nhất định sẽ mang đến da tốt hơn."
Trương Đồng Đản nói, dáng vẻ như vô tình để tay lên vị trí đựng súng ngắn bên hông.
Tần Thành suy nghĩ rồi bỏ lại thuốc vào rương:
"Được, vậy anh nhớ kỹ. Lần làm ăn này chúng tôi bị thiệt."
"Được, người anh em."
Trương Đồng Đản vẫy tay, tất cả mọi người lấy đồ rút vào trong rừng, chẳng mấy chốc đã biến mất không còn một ai.
Trong lúc đó, Khánh Trần vô cùng tò mò với lần giao dịch này, nó làm cậu có cảm giác mới mẻ.
Lý Thúc Đồng ở bên thì thầm nói nhỏ: "Lần này dẫn con ra bên ngoài, để con nhìn nhiều một chút. Lần trước dẫn con đi tới nhìn cảnh đẹp nhất trong thành phố. Hiện tại trải nghiệm cuộc sống bình thường nơi hoang dã, thú vị
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền