Chương 123: Xã hội tuyên bố mày đã chết
Mọi việc đêm nay xảy ra quá đột ngột.
Chuyện này chưa qua chuyện kia đã tới.
Khánh Trần đoán được, gia tộc Thần Đại có chuyện bí mật cần làm, cho nên không muốn tin tức bọn họ bỗng nhiên thay đổi lộ trình truyền ra bên ngoài, đã lựa chọn giết người diệt khẩu.
Có điều, gia tộc Thần Đại còn chưa hành động đã có đội xe khác tiến tới.
Hắn cảm giác, câu chuyện đêm nay giống như một vở kịch, mà các nhân vật trong đó thống nhất với nhau tập trung lại một chỗ để diễn.
Đội xe vừa đến, bọn họ không hề có ý định tránh né gia tộc Thần Đại, hơn 10 chiếc máy bay không người lái -011 đã vây quanh khu vực cắm trại gia tộc Thần Đại, trực tiếp đưa mọi người vào tầm công kích.
Là đội săn thú.
Trên con đường núi rộng 8, 9 mét, đội xe việt dã của gia tộc Thần Đại đứng hai đầu chắn hết toàn bộ con đường.
Thật ra, bọn họ dùng cách này để phòng ngừa gia đình Tần Thành chạy trốn, mà bây giờ vô tình ngăn đường đi của đội săn thú.
Chiếc xe việt dẫn đầu đội săn thú, lớn hơn bất kỳ chiếc xe việt dã nào. Chiếc xe được bọc những miếng chắn chống va đập cứng rắn màu đen, tiếp tục tiến đến đẩy lui hết tất cả những chiếc việt dã đang chắn trên đường.
Trên những chiếc xe của đội săn thú đều xuất hiện vết đạn, vết rách, không những thế còn ít hơn 3 chiếc so với ban đầu.
Một cô gái có thân hình vạm vỡ nhảy từ trên xe xuống, đó là cô gái tên Lý Y Nặc.
Cô nghênh ngang đi vào khu vực cắm trại của gia tộc Thần Đại, không coi Thần Đại Thừa Lĩnh ra gì:
"Nếu theo kế hoạch, hiện tại các người phải trên đường đi tới thành phố số 7 chứ? Tại sao lại có mặt ở chỗ này?"
Khánh Trần đã hiểu, Lý Y Nặc đang nhắm vào gia tộc Thần Đại.
Trước đó sư phụ từng nói, Lý thị là tập đoàn mạnh mẽ thúc đẩy các tập đoàn còn lại gây chiến với Lộc Đảo và Thần Đại.
Thần Đại Tĩnh Thừa trông thấy Lý Y Nặc bèn đứng thẳng người lên, sau đó cúi đầu xuống chào:
"Thì ra là tiểu thư Y Nặc, vừa mới chào nhau tại thành phố số 18 không ngờ đã có thể nhanh chóng gặp mặt như vậy."
Lý Y Nặc nhíu mày:
"Ông lớn hơn tôi 20 tuổi, già như vậy rồi còn cúi đầu làm gì? Đến bao giờ gia tộc Thần Đại mới bỏ được cái chuyện phí sức này?"
Cô nói xong bèn bước lại gần đống lửa, nơi cô gái đang khóc thút thít kia:
"Thật sự rất đẹp, đúng là béo thằng nhóc Trần Nhạc Du. Nếu như cô không thích Trần thị, có thể đến Lý thị của ta?"
Khánh Trần vô cùng bất ngờ, Lý Y Nặc so với tưởng tượng của hắn còn dự dội hơn nhiều.
Đám người trẻ tuổi trong đội săn thú cũng từ từ bước xuống. Tên trung niên ngay từ đầu đã lệnh gì đó cho thợ lái chính, sau đó luôn theo sát bên cạnh Lý Y Nặc, phòng ngừa trường hợp gia tộc Thần Đại gây tổn thương cho cô.
Lúc này, Khánh Trần nhìn lại sư phụ của mình. Chỉ thấy ngài ấy đang khoanh tay, thích thú xem vở kịch trước mặt.
"Sư phụ? Hiện tại chúng ta làm gì bây giờ?"
Khánh Trần hỏi.
"Vội cái gì."
Lý Thúc Đồng mỉm cười:
"Có người đến phá đám là chuyện tốt biết bao. Cô bé Lý Y Nặc kia dù nhìn có phần vạm vỡ, nhưng làm công việc diễn xuất lại vô cùng hấp dẫn."
Lúc này, Lý Y Nặc đã ngồi lên chiếc ghế vốn dĩ thuộc về Thần Đại Tĩnh Thừa, cô ngẩng đầu lên cười hỏi: "Ông dự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền