Chương 137: Đội Hóng Hớt 3 Người
Không ngờ trình độ suy nghĩ của Chu Huyên lại bá đạo như vậy.
Lý Thúc Đồng và Khánh Trần rất phục thằng này.
Một thân một mình xuyên qua thế giới xa lạ, với lại vô cùng đen đủi là đóng vai một nhân vật người hầu.
Thế mà trong thời gian ngắn ngủi, đối phương quyết định dùng mỹ nam kế với kiểu con gái như Lý Y Nặc, thật sự là người vô cùng quyết đoán.
Với lại, người này sẵn sàng bỏ qua thể diện.
Bây giờ, Tần Dĩ Dĩ mới phát hiện ra, ngồi xem kịch thú vị nhường nào.
Lý Thúc Đồng đề xuất:
"Hay chúng ta đánh cược đi. Cược tên này có thể tán đổ Lý Y Nặc hay không?"
Khánh Trần ngạc nhiên, hắn nghĩ sở thích đánh cược của Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu không phải nhận được truyền thừa từ sư phụ đấy chứ?
Tần Dĩ Dĩ tranh nói trước:
"Cháu cược cậu ta không tán được, tiền đánh cược là một quả táo."
"Vậy anh không cược nữa, hai người cứ chơi với nhau đi."
Khánh Trần suy nghĩ:
"Bởi vì trên người anh cũng chẳng có gì để cược."
"Anh suy nghĩ nhiều làm gì."
Tần Dĩ Dĩ kéo kéo cánh tay của hắn nói:
"Em với anh cùng một bên bắt anh ta không làm được, tiền cược của anh em chịu."
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm:
"Vậy ta chỉ còn cách chọn cậu ta có thể làm được."
Thật ra, Lý Thúc Đồng nghiêng về cửa cậu ta không làm được. Nhưng Tần Dĩ Dĩ đã cướp mất cửa đó rồi, lão chỉ có thể bắt cửa còn lại. Lớn thế này rồi con tranh với một cô bé làm gì. . .
Chuyện này với lão chỉ giống như trò chơi, vui là được, thắng thua quan trọng gì.
"Mọi người nghĩ xem, Chu Huyên đang suy nghĩ cái gì?"
Khánh Trần đưa ra dự đoán:
"Có lẽ tên này đang tổng kết lại hành động vì sao mình thất bại, sau đó vạch cho mình một kế hoạch khác."
Mọi người còn đang nói chuyện, Chu Huyên bỗng nhiên nghi ngờ liếc nhìn qua bên này, mà chỉ thấy ba người đang cúi đầu xuống ăn táo, giống như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Anh ta luôn có cảm giác mình bị nhìn lén, nhưng hình như mình đang lo lắng quá thì phải?
Chu Huyên bình tĩnh coi như không có điều gì, một lát sau lại bất chợt quay đầu nhìn ba người. Đối phương vẫn ngồi đó ăn táo, vừa ăn vừa nói chuyện, cũng không có điều gì bất thường.
Cuối cùng vị lữ khách thời gian này cũng ép mình bỏ qua sự nghi ngờ ấy, thầm nghĩ có lẽ mình đang quá lo lắng rồi.
. . .
Chu Huyên yên lặng quan sát Lý Y Nặc và Nam Canh Thần.
Nhưng anh ta không biết hai người đó đang nói chuyện gì, mà bỗng nhiên vẻ mặt Nam Canh Thần xìu xuống, một mình bước vào trong lều, để Lý Y Nặc ngồi trước đống lửa một mình.
Lý Y Nặc dường như có vẻ không vui. Cô nhìn quanh bốn phía bỗng nhiên nhìn thấy Chu Huyên:
"Cậu, lại đây."
Tổ ba người hóng hớt vô cùng ngạc nhiên:
"Lý Y Nặc sao lại gọi thằng đó lại vậy? Chắc là Nam Canh Thần chọc cô ấy tức giận phải không? Nên có ý định dùng mới thay cũ?"
Khánh Trần nhỏ giọng thì thầm:
"Khả năng này cũng có thể."
"Đừng nói trước, bọn họ đang muốn nói chuyện, tập trung vào mà nghe."
Lý Thúc Đồng nhắc nhở.
Chu Huyên tới ngồi cạnh Lý Y Nặc. Cô để cậu ta ngồi vững vàng rồi hỏi:
"Cậu đến nhà họ Lý cũng được 5 năm rồi nhỉ?"
Chu Huyên nói:
"Tiểu thư Y Nặc, tôi đến được 6 năm lẻ 3 tháng."
Tổ hóng hớt bàn tán:
"Tên nhóc này cẩn thận thật, không để lọt lời nào."
"Thật ra, buổi chiều tên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền