Chương 140: Bảo Bối
Đường đất khó đi, đoàn xe đều rơi vào tình trạng xóc nảy kịch liệt.
Thật ra, nơi đây đã nằm trong địa bàn thành phố số 1 quản lý, nhưng vùng đất cấm kỵ 002 nằm tại vùng núi xa xôi. Nên chẳng có ai rỗi hơi đi sửa một con đường xa xôi tới một nơi nguy hiểm cả.
Đoàn xe tiếp tục chạy theo hướng nam, trên đường đi không gặp phải đám người hoang dã phục kích.
Có lẽ đối phương cảm thấy, máy bay không người lái tập trung lại cũng không thể ngăn cản đội săn thú, cho nên bỏ đi những chuẩn bị trước đó.
Cũng có thể nhìn thấy cách Lý Thúc Đồng ra tay, dẫn đến bọn chúng sợ hãi, bèn từ bỏ kế hoạch ban đầu.
Hành động phá hỏng mấy chục máy bay không người lái một lúc quá kinh khủng.
Khánh Trần còn chưa rõ ràng phân biệt đẳng cấp người siêu phàm. Nhưng đám người Tiêu Công lại biết rõ điều này, hành động này tối thiểu phải là cao thủ cấp A mới có thể làm được.
Trong đội săn thú, Tiêu Công đã hoàn thành kết nối thần kinh với nhóm máy bay không người lái thứ hai.
Chốc lát, một nửa số máy bay không người lái bay lập lờ trên đầu đoàn xe, còn một nửa tản ra bay thật xa các vị trí xung quanh.
Rất nhanh, bên trong bộ đàm đã vang lên tiếng Tiêu Công báo cáo:
"Tiểu thư Y Nặc, tình hình hai bên không phát hiện kẻ địch phục kích. Nhưng phía sau, cách 6 cây số, vẫn là đám người hoang dã ấy đang tập trung lại, bọn chúng không hề từ bỏ ý định giết chúng ta."
Lý Y Nặc nhíu mày, đối phương biết có cao thủ cấp A tại đây mà vẫn còn truy đuổi. Chẳng lẽ, có một vị trưởng lão Hỏa Đường nào đó ở gần đây?
Cô hỏi lại:
"Khu cắm trại gia tộc Thần Đại còn cách bao xa?"
"Tại phía trước, cách chúng ta 27 cây số."
Tiêu Công trả lời.
"Nói Vương Bính Tuất, tất cả đội xe duy trì tốc độ tiến về phía trước. Thời điểm chúng ta đi qua khu vực gia tộc Thần Đại lập tức giảm tốc độ."
Lý Y Nặc cười lạnh.
Cô ra chỉ thị xong bèn quay qua nói với Nam Canh Thần:
"Bảo bối, vừa rồi làm cậu sợ sao?"
Nam Canh Thần không nói chuyện.
Lý Y Nặc hỏi tiếp:
"Haizz, có phải cậu còn giận tội hay không? Chỉ là tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, tôi không phải cố ý muốn quát đâu."
Nam Canh Thần nhịn xuống, khuôn mặt bỗng nhiên đỏ bừng, ấp a ấp úng không nói được lời nào.
Nhưng không phải cậu ta tức giận Lý Y Nặc. Thật sự vào thời khắc nguy hiểm, người đầu tiên cô ấy nhớ đến là mình, dẫn mình đi tránh nạn, làm sao mình giận được.
Chỉ có điều, Ly Y Nặc ngay trước mặt Khánh Trần, gọi mình là. . .
Chẳng khác nào công khai tử hình mình.
Lúc này, những người ngồi này chỉ có Lý Thúc Đồng biết Khánh Trần và Nam Canh Thần quen biết nhau. Lý Y Nặc và Tần Dĩ Dĩ không biết.
Lý Y Nặc thấy mặt Nam Canh Thần đỏ lên, vội vàng vén áo cậu ta lên, còn nói lời quan tâm:
"Sắc mặt cậu kém vậy? Không phải vừa rồi gặp phải vết thương nào đấy chứ?"
Thời điểm bị kiểm tra, Nam Canh Thần muốn ngăn Lý Y Nặc lại, nhưng cuối cùng bị Lý Y Nặc đè xuống thùng xe, kiểm tra thật cẩn thận. Đúng thật, cậu ta không có chút năng lực phản kháng nào.
Lý Thúc Đồng do dự chút rồi hỏi:
"Nhóc con, ta nghe có người nói gần đây con đam mê nam sắc. . ."
Lý Y Nặc ngồi thẳng người lên nói: "Ngài đừng nghe bọn họ nói mò, con biết người ta nói con bao trai, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền