ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 156. Thu Diệp Đao

Chương 156: Mãi mãi tuổi thanh xuân

Phía dưới vách núi.

Tào Nguy nhìn thiếu niên vượt qua vách núi biến mất không còn thấy gì nữa.

Thật ra, anh ta chẳng có chút nào hận Khánh Trần. Cho dù, thằng nhóc này chôn xuống quả mìn khiến mình dính trọng thương.

Nhưng hai bên vốn là kẻ địch của nhau, dù dùng bất kỳ phương pháp nào cũng là điều bình thường.

Mà hiện tại, Tào Nguy ngày càng hận Khánh Hoài hơn, bởi vì cậu ta có thể giúp được mình, nhưng lại lựa chọn cắt đứt liên lạc.

Loại người vứt bỏ chiến hữu, thuộc hạ mới thật sự đáng hận.

Với lại, Tào Nguy cảm thấy chỉ cần có người nhìn thấy quá trình leo núi của thiếu niên kia, trong lòng nhất định xuất hiện cảm giác nể phục.

Ngay cả mình có quan hệ kẻ địch, cũng chỉ có thể bái phục.

Anh ta thấy thời gian của mình không còn nhiều. Tào Nguy quay người chạy ra khỏi rừng cây, anh ta không có ý định quay trở lại tập hợp với Khánh Hoài, mà muốn dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi vùng đất cấm kỵ 002 này.

Chạy trốn chậm, chỉ sợ phải bỏ mình ở đây.

Tào Nguy biết, mình không thể trở về Liên Bang được nữa, mặc kệ Khánh Hoài chết hay là không. Mình đều không thể trở về.

Dù cho ở trên hoang dã làm một người hoang dã còn tốt hơn là chết.

Có điều. . . Khi anh ta vừa chạy trốn được một đoạn bỗng nhiên nhớ lại chuyện gì đó.

Anh ta nhìn thiếu niên kia trèo từ trong đêm tối, leo lên tận trời.

Có điều, anh ta đã dùng thuốc biến đổi gien, thị lực tăng lên rất nhiều, vậy mà không nhìn rõ.

Khi ấy, Tào Nguy vẫn trông chờ đối phương rơi xuống. Bỗng vào thời điểm ánh bình minh ló rạng, anh ta không còn nhìn thấy cậu ta trèo lên đỉnh bằng cách nào.

Cũng vào giây phút ấy, Tào Nguy biết rõ cậu thiếu niên ấy đã làm được, dù biết làm được cũng không hẳn là đối thủ của mình. Nhưng anh ta đã mất đi can đảm giết cậu thiếu niên ấy.

Thứ từng tồn tại trong giấc mơ của mình, nay có người trước mắt mình hoàn thành.

Trên đỉnh vách núi cheo leo Thanh Sơn, Khánh Trần lặng yên nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hắn từng tưởng tượng ra phong cảnh trên núi đẹp đến nhường nào. Nhưng hắn không thể nghĩ được, thứ làm lòng người xao động nhất chính là những dòng chữ được người ta khắc xuống.

Mỗi một câu đều giống 'Chỉ có niềm tin, mặt trăng, mặt trời mới trường tồn mãi mãi' .

Mà mỗi câu tiếp theo đều ghi tên mỗi người.

Trương Thanh Khê, Lý Ứng Doãn, Nhậm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, Triệu Vĩnh Nhất, Lý Thúc Đồng, Trần Gia Chương, Vương Tiểu Cửu. . .

Khánh Trần đếm trên đỉnh vách núi này có khắc tên 81 người, đều là những người đi trước mình.

Nhưng, quá trình leo lên vách đã, hắn từng thấy 123 cái tên.

Điều này có nghĩa, từng có 42 người không vượt qua được vách đá này dẫn đến cái chết, hoặc có thể những vị ấy chưa kịp ghi lại tên của mình, đã chết ở các cánh cửa sinh tử phía sau.

Khánh Trần suy nghĩ.

Hơn trăm người, trải qua hơn nghìn năm, tre già măng mọc, chỉ vì theo đuổi một giấc mộng mà có thể đánh đổi mạng sống mình.

Dù cho người sáng tạo ra thuật hô hấp Tần Sanh, hay những vị tiền bối khác để lại 'dấu chân' bằng magiê trên vách đá. Các đời tre gia măng mọc, con cháu phía sau đều vì mở ra con đường lên trời.

Khánh Trần tiếp tục nhìn về những câu tiếp theo. Trong tất cả những lời nhắn nhủ trên đỉnh núi, có người khắc bốn chữ nhưng không ký tên.

"Mãi mãi thanh xuân."

Chỉ có bốn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip