ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 158. Bầu trời làm chăn

Chương 158: Điều Khiển Rối

Một giây sau, Tào Nguy suy nghĩ theo quán tính, thiếu niên sẽ tiếp tục tránh né đường dao của mình vung ra sau đó phản kích lại.

Nhưng đối phương đã thay đổi hành động, không lùi mà tiến.

Đêm tối bên trong khu vực cấm kỵ, chỉ có rất ít ánh trăng có thể len lỏi vào được.

Tào Nguy nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt hờ hững của thiếu niên ngày càng gần mình. Anh ta đã vạch ra kế hoạch, tay trái phía trên, tay phải phía dưới, theo bản năng muốn dùng con dao cắt đứt cổ Khánh Trần.

Nhưng Khánh Trần đột nhiên tăng tốc tới gần, đổi con dao qua tay trái. Tay phải cầm lấy cổ tay cầm dao của Tào Nguy đang muốn cắt cổ mình.

Cùng lúc đó, cánh tay trái cầm dao của thiếu niên đâm thẳng vào lá lách kẻ địch.

Tào Nguy sợ hãi. Anh ta biết vị trí kia là chỗ nào, cũng biết mình chắn chắn phải chết, nhưng không muốn chỉ mình mình phải chết.

Bỗng nhiên, Tào Nguy dùng hết sức tàn của mình muốn giải thoát cánh tay phải đang bị nắm lại.

Nhưng cánh tay phải còn chưa thoát khỏi, tên thiếu niên nhanh chóng há miệng cắn vào cổ tay anh ta, lần nữa kiềm chế lại.

Khánh Trần đẩy kẻ thù về phía sau, biểu cảm cắn cổ tay kẻ địch của hắn nhìn vô cùng dữ tợn.

Ầm một tiếng, cả người Tào Nguy bị đâm vào phía sau cây đại thụ.

Vị quân nhân Liên Bang này bất lực nhìn người đang đứng trước mặt. Đôi mắt như dã thú nhìn chằm chằm vào mình, gần, rất gần.

Sau đó, ánh mắt ấy dần bình tĩnh lại.

Vết thương trên cánh tay Tào Nguy đầy máu, bắn cả lên mặt đối phương.

Mười mấy giây sau, Khánh Trần từ từ buông Tào Nguy ra, mặc kệ anh ta ngồi xuống đất.

Tào Nguy chật vật ngẩng đầu nhìn hắn, lại nhìn vào chỗ sâu nhất trong khu vực cấm kỵ.

Lúc này, Khánh Trần mới bắt đầu giải thích:

"Tại sao tôi phải tới giết anh trước. Bởi vì trước khi có được khả năng trợ giúp sư phụ, thân phận Kỵ Sĩ của tôi không thể công khai."

Tào Nguy vất vả gật đầu, ý nói mình đã biết. Anh ta dùng chút hơi tàn hỏi:

"Cảnh vật trên vách núi dựng đứng Thanh Sơn có đẹp không?"

Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời: "Rất đẹp."

"Cảm ơn." Tào Nguy từ từ nhắm mắt lại.

Giờ phút này, Khánh Trần mới dám thả lòng người, sau hơn 10 tiếng tập trung cao độ.

Đầu tiên, đối phương ăn trọn quả mìn được mình chôn xuống, sau đó chứng kiến quá trình trở thành Kỵ Sĩ khiến mất đi chiến ý. Cuối cùng Khánh Trần dùng hơn 10 tiếng khiến đối phương mệt mỏi, tiêu hao cực điểm.

Trong tất cả quá trình này, điểm quan trọng nhất vẫn là quả mìn kia. Nếu không có món đồ vật này khiến Tào Nguy bị thương, Khánh Trần muốn dùng hết sức cũng không làm gì được đối phương.

Chỉ là Khánh Trần vẫn có một nghi ngờ, tại sao Tào Nguy lại lựa chọn dùng thân thể chống lại quả mìn kia?

Trong tính toán của hắn, muốn dùng việc này để đối phương xin trợ giúp nhằm kéo dài thời gian truy sát của gã này mà thôi.

Lúc này, Khánh Trần giết người, nhưng không kích hoạt quy tắc của vùng đất cấm kỵ.

Thật ra, thời điểm hắn leo lên đỉnh vách đá đã biết. Nơi này là nhà của Kỵ Sĩ, Kỵ sĩ muốn làm gì cũng được.

Cho nên, sư phụ chẳng kiêng dè gì, nói cho hắn tất cả quy tắc ở nơi đây. Bởi vì thầy ấy là Kỵ Sĩ.

Lý Thúc Đồng từng nói, tất cả các vùng đất cấm kỵ đều có một vé thông hành khác.

Lúc ấy thầy cũng chưa nói rõ cái vé thông hành ấy là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip