Chương 160: Điểm đáng ngờ
6 giờ tối, ngày trở về đếm ngược.
Trong rừng cây tối tăm, hai mươi lăm người lặng lẽ hành quân không một tiếng động về phía bắc.
Khánh Hoài đi giữa đội hình, vẻ mặt nghiêm túc, vừa đi vừa quát sát bốn phía.
Ngày đầu tiên vào đây, một đội quân dã chiến hơn 100 người, bây giờ chỉ còn lại tổ 7, thêm cả Khánh Hoài vào nữa mới đủ 25 người.
Tào Nguy đã biến mất hơn 20 tiếng đồng hồ. Khánh Hoài biết, người này còn chưa trở về tập trung, khả năng gặp phải điều chẳng lành.
Trong đội ngũ, có duy nhất một cao thủ cấp C và đã chết. Dù cho Tào Nguy có giết được thiếu niên kia hay không, bọn họ cũng không thể ở lại.
Còn chuyện nhiệm vụ. . . khi ra ngoài, gặp phòng lớn, phòng 2 đưa thêm lợi ích rồi tiếp tục tính sau.
Nhưng giờ phút này, Khánh Hoài luôn có cảm giác phía sau đội ngũ, có mùi vị của sự nguy hiểm.
Loại cảm giác này không cách nào giải thích được.
Phía trong rừng cây không phát hiện ra một âm thanh khác lạ nào, nhưng anh ta luôn cảm thấy có một đôi mắt ác quỷ nào đó đang nhìn mình chằm chằm.
Khánh Hoài đưa mắt ra hiệu cho tổ trưởng tổ 7. Người này lập tức hiểu được. Gã đi điều hai người, thừa dịp đoàn người đi qua bụi cây, dừng lại nấp ở đó.
Hai tên binh sĩ, một tay cầm lựu đạn cảm ứng, một tay cầm dao, lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.
Sức mạnh lựu đạn rất lớn, có thể giết người, cũng có thể phá hoại quy tắc.
Có điều, Khánh Hoài chưa từng nói qua với đám binh sĩ điều này, chính là muốn bọn họ không cần sợ hãi, dùng hết sức giết kẻ địch.
Binh sĩ có phạm vào quy tắc hay không, không quan trọng. Chỉ cần anh ta không phạm phải quy tắc là được.
Những người còn lại, tiếp tục cẩn thận hành quân tiến về phía trước.
Khánh Hoài và tổ trưởng tổ 7 lùi lại phía sau đội hình, để dễ dàng theo dõi động tĩnh phía sau.
Thế nhưng bọn họ chờ đợi 10 phút, cũng không nghe thấy hai binh sĩ còn đang mai phục truyền lại lời cảnh báo nào.
"Gọi bọn họ trở về."
Khánh Hoài nhíu mày nói:
"Có lẽ do tôi quá lo lắng."
Một lúc sau, có người trở lại báo cáo:
"Đội trưởng, hai người kia đã biến mất."
"Biến mất?" Khánh Hoài ngẩn người ra:
"Dấu vết tại hiện trường?"
"Không có vết máu,
Không có dấu hiệu chiến đấu."
Binh sĩ trả lời.
Tổ trưởng tổ 7 nhỏ giọng nói:
"Đội trưởng, tôi nghi ngờ bọn chúng đào ngũ."
Đào ngũ?
Khánh Hoài lạnh lùng nhìn đám người một lượt. Tất cả mọi người khi bị ánh mắt ấy nhìn tới, đều sợ hãi cúi đầu xuống.
Tất cả mọi người đều biết, mục tiêu của kẻ giết người là Khánh Hoài. Hiện tại, ngay cả Tào Nguy cũng chết, mọi người không muốn thành kẻ chôn cùng.
Có lẽ trong lòng đám binh lính này cũng có suy nghĩ ấy. Nhưng không phải ai cũng dám nói, dám làm.
Chỉ có điều, Khánh Hoài còn chưa xác định được, hai người kia đào ngũ, hãy là bị người nào đó làm cho biến mất?
Nếu như làm biến mất, ai có thể không một tiếng động giết người, hơn nữa không hề có dấu vết chiến đấu?
"Tiếp tục đi."
Khánh Hoài bình tĩnh nói:
"Các người đều có vợ con, cha mẹ ở nhà, muốn làm việc gì cũng nên nghĩ cho kỹ. Nếu tôi chết ở đây, các người trở về Liên Bang, Khánh thị sẽ làm gì với các người? Tốt nhất, ngoan ngoãn mà đi tiếp."
Bọn họ tiếp tục hành quân về phía bắc. Binh sĩ đi đầu bỗng nhiên ngồi xuống, giơ tay phải lên, ra hiệu người phía sau dừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền