ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 172. Không thể biết được ông chủ

Chương 172: Song sinh

Trịnh Viễn Đông có nói với Lộ Viễn, nếu người phía sau màn kia vẫn còn muốn sử dụng Lưu Đức Trụ. Đêm nay 'bọn họ' sẽ tới.

Cho nên, khi Tiểu Ưng đến điều tra xác chết tên sát thủ, Lộ Viễn mới dặn kiểm tra lá lách.

Sau khi Tiểu Ưng xác nhận tên này chỉ có một vết thương ở trán, Lộ Viễn bỗng nhiên có chút thất vọng. Anh ta không nghĩ tới, nhanh như vậy Khánh Trần đã xuất hiện.

Có điều, Lộ Viễn nghi ngờ, người sử dụng bài poker kia là đồng bọn của Khánh Trần sao?

Khánh Trần nắm giữ một năng lực mới, hay đó là một người khác hoàn toàn?

Lần này, bọn họ phát hiện ra năm người chết, hai người bị đạn bắn, hai người bị cắt cổ, một người bị đâm thủng lá lách.

Khánh Trần ra tay là điều chắc chắn. Vậy còn có người khác hay không?

Không thể nào xác định chính xác.

Nếu một mình Khánh Trần giết toàn bộ đám người này, vậy bọn họ phải đánh giá lại lần nữa về thiếu niên này, như vậy sẽ phá vỡ rất nhiều kết luận.

Phải biết rằng, đây chính là lấy một địch nhiều, cùng với hành động trên núi Lão Quân khác biệt hoàn toàn.

Hồ Lô bên cạnh nói:

"Đội trưởng, tiếp theo làm gì bây giờ? Tên nhóc kia chắc định hành động một mình, hi vọng đừng ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta."

"Không sao." Lộ Viễn lắc đầu:

"Chúng ta đã sắp đặt lâu như vậy rồi, chỉ chờ cá mắc câu thôi. Bọn chúng dám đi vào cũng đừng mong đi ra. Cậu chuẩn bị lên làm chỉ huy, tôi có việc phải ra ngoài."

"Hả?" Hồ Lô ngạc nhiên:

"Đội trưởng, sao tôi chỉ huy được?"

"Có cái gì mà không được, kế hoạch này chẳng phải do một tay cậu làm ra sao?"

Lộ Viễn nói vào tai nghe:

"Giải quyết hết đám sát thủ xong, đừng tuỳ ý hành động. Bọn sát thủ đêm này không chỉ có vậy đâu."

Anh ta nói xong bèn đi xuống tầng dưới.

"Đội trưởng, anh đi đâu vậy?"

Hồ Lô lên tiếng hỏi.

"Đương nhiên phải xuống dưới tỉ mỉ quan sát chứ, không thể để cho Lưu Đức Trụ xảy ra chuyện được."

Lộ Viễn nói.

"Nhưng người siêu phàm của đối phương còn chưa ra tay?"

Hồ Lô nói:

"Ngài ra ngoài tuỳ ý như vậy chẳng may bị bên đó tính kế thì sao?"

Lộ Viễn vẫy vẫy tay:

"Côn Luân còn sợ nguy hiểm sao?"

Lúc này, xe cứu hoả đã đi tới hiện trường, nhưng vì có rất nhiều xe gia đình chiếm hết vị trí ở bên trong nên xe cứu hoả và xe cảnh sát không sao vào được.

Có người muốn thông qua cửa sổ xe nhìn vào bên trong. Nhưng bọn họ không nhìn thấy gì bởi vì xe sử dụng một loại miếng dán kỳ lạ.

Nhân viên cứu hoả vừa tra biển số xe vừa lo lắng, bởi vì bọn họ nhìn thấy khói đen ngày càng nhiều.

Nhưng mãi mà không có cách nào liên lạc được với chủ xe.

Trong khu dân cư Hưng Long, Lưu Đức Trụ quyết định cõng mẹ chạy ra bên ngoài, dù đang mưa rất to.

Có người bỗng nhiên lại gần cậu ta:

"Tôi là người Côn Luân, tên là Băng Đường. Đội trưởng bảo chúng tôi ở đây bảo vệ cậu, cố gắng đừng chạy ra khỏi tầm bảo vệ."

Lưu Đức Trụ lo lắng nói:

"Mẹ tôi bị ngã từ trên cầu thang xuống, chân bị gãy. Hiện tại, bà ấy đang hôn mê, tôi phải nhanh chóng đưa bà ấy tới bệnh viện. Các người yên tâm, tôi không đi xa đâu, bệnh viện chỉ cách đây 300 mét thôi."

Băng Đường ngạc nhiên nhìn Vương Thục Phân. Bà ấy vừa mới tỉnh táo vậy mà bây giờ đã hôn mê.

Xem ra, mẹ Lưu Đức Trụ bị ngã không chỉ bị thương ở chân, mà còn những

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip