ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 179. Bị phát hiện

Chương 179: Thức tỉnh

Đếm ngược 168: 00: 00.

Trong bóng tối nhà tù số 18, bỗng nhiên từ một căn phòng giam nào đó truyền tới một luồng gió ấm áp.

Thời gian dần trôi qua, hơi ấm dần trở nên nóng rực.

Một luồng hơi nóng, dần dần lan toả ra khỏi khu vực phòng giam, giống như một địa điểm gần khu vực xích đạo.

Hai căn phòng sát cạnh phòng giam ấy không ngừng vang lên tiếng đập cửa kêu cứu.

Tiếng kêu của bọn họ cũng dần nhỏ đi, nước trong cơ thể ở trong nhiệt độ cao dần biến mất. Chỉ hai phút trôi qua, mà hai người đã rơi vào tình trạng mất nước.

Lâm Tiểu Tiểu đang ngủ chợt tỉnh dậy. Anh ta đi vào đại sảnh ngẩng đẩu quan sát, lúc đó Diệp Vãn cũng tới do nhận ra có gì không đúng. Hai người nhìn nhau nói:

"Thức tỉnh hệ nguyên tố?"

"Ừ." Diệp Vãn gật đầu:

"Là phòng của Lưu Đức Trụ."

Lâm Tiểu Tiếu ngạc nhiên:

"Thằng nhóc ấy gặp phải chuyện gì ở Thế Giới Bên Ngoài, mà có thể tiến vào trạng thái thức tỉnh được vậy?"

Trên đại sảnh, đã có một cánh cửa được mở ra. 6 người máy giám ngục, xếp hàng chỉnh tề đi vào. Trên mái vòm, máy bay không người lái cũng bắt đầu rời khỏi tổ ong bay xuống, bay thẳng tới căn phòng giam kia.

"Cứu người cái đã."

Chân Diệp Vãn cong xuống, bật một cái, giống như một con hổ dữ lao thẳng lên tầng ba, đứng ổn định tại hành lang. Anh ta mở ra hai căn phòng giam bên cạnh, kéo đám tù nhân đang mệt lả tránh xa nơi này.

Nhiệt độ trong căn phòng kia, cuồn cuộn trào ra bên ngoài, khiến tóc Diệp Vãn cũng có cảm giác như bị đốt cháy.

Một giây sau, một vùng trường lực hơi mờ bao quanh lấy anh ta, nhiệt độ xung quanh lập tức bị quét sạch. Lúc ấy, nếu ai ở cạnh có thể nhìn thấy trường lực tạo thành hình cái chuông, phía bên ngoài có từng đường vân giống hệt như tổ ong.

Diệp Vãn đứng ở trước căn phòng. Đứng cùng anh ta còn có những tên người máy giám ngục chia đều ra hai bên. Phía sau lưng, có mấy chiếc máy bay không người lái, đang lơ lửng trên không.

Anh ta đứng đó chờ, cho đến khi nhiệt độ hạ xuống. Lúc này, anh ra hiệu cho đám người máy giám ngục tiến lên mở cửa.

Cạch một tiếng, cánh cửa được kéo lên. Trong phòng, Lưu Đức Trụ nằm xoài xuống đất, không còn chút sức lực nào. Tất cả vật dụng trong này, không bị đốt thành màu đen, cũng biến thành màu trắng xám.

Có một điều kì lạ là quần áo trên người Lưu Đức Trụ không xảy ra hư hao gì.

Thằng nhóc này đã rơi vào trạng thái uể oải, nhưng sắc mặt lại vô cùng vui vẻ, liên tục lẩm bẩm:

"Tôi là Giác Tỉnh Giả! Cuối cùng mình cũng trở thành Giác Tỉnh Giả."

"Ra đi." Diệp Vãn nói:

"Đổi cho cậu một phòng giam khác."

Lưu Đức Trụ bỗng nhiên quay đầu lại nói:

"Ông chủ đâu? Ông chủ của tôi đã về chưa? Tôi phải báo tin tức này cho ngài ấy biết, tôi thành công rồi."

Diệp Vãn ngạc nhiên. Anh ta không ngờ được, phản ứng đầu tiên của tên này là muốn báo việc mình đã thức tỉnh cho Khánh Trần biết.

Anh ta sao mà biết được.

Nếu Lưu Đức Trụ không có ông chủ chỉ dạy, nói mình phải giữ được sự tức giận ấy. Thì hiện tại, có khi mình không cách nào thức tỉnh được.

Lúc này, Lâm Tiểu Tiếu chậm rãi đi tới, tủm tỉm cười:

"Ông chủ của cậu cũng không rảnh rỗi mà nghe cậu khoe đâu."

"Vậy cấp bậc hiện tại của tôi là gì?"

Lưu Đức Trụ hỏi.

"Cấp C." Lâm Tiểu Tiếu chán nản dựa vào tường nói: "Nhưng cậu đừng vui mừng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip