Chương 181: Nhất, trí tuệ nhân tạo
"Sư phụ, lúc nào chúng ta về nhà tù số 18?"
Khánh Trần có cảm giác mình đã xa nơi đó thật lâu. Không biết tại sao, lại có chút nhớ nhung.
"Không vội về đấy."
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
"Bên ngoài này vẫn còn chút chuyện."
"Còn có chuyện gì sao?"
Khánh Trần nghi ngờ:
"Con nghe Lưu Đức Trụ nói, hiện tại trong nhà tù vừa chuyển tới hơn 300 tên tù nhân mới, ai cũng như hung thần. Chắc bọn chúng hướng tới vật cấm kỵ ACE-005."
"Ừ." Lý Thúc Đồng bình tĩnh nhìn ra bên ngoài cửa sổ:
"Mồi đã thả ra. Sự việc ta rời khỏi nhà tù số 18 ngày càng nhiều người biết, nên có rất nhiều người nhận định, đây là thời cơ tốt nhất để hành động."
"Vì vậy, thầy muốn đợi bọn chúng điều càng thêm nhiều người nữa tới?"
Khánh Trần hỏi.
"Đúng vậy." Lý Thúc Đồng gật đầu:
"Người còn chủ đủ nhiều."
"Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?"
Khánh Trần hỏi.
"Ta đi làm việc."
Lý Thúc Đồng cười nói:
"Mà con không cần suy nghĩ nhiều, chuyên tâm vào học là được."
"Đi học?"
Khánh Trần ngây người ra. Hắn không ngờ, sau khi mình xuyên qua Thế Giới Bên Trong mà vẫn phải đi học.
Hắn luôn có cảm giác Lý Thúc Đồng sắp đặt việc này chắc chắn có lý do. Nhưng ngài ấy không định nói, Khánh Trần không muốn cố tình hỏi thêm.
Dù sao, Lý Thúc Đồng cũng không hại hắn.
Khánh Trần hỏi:
"Sư phụ, thân phận hiện tại của con là phạm nhân, như vậy cũng có thể đi học sao?"
"Thử chút là biết."
Lý Thúc Đồng đứng dậy, đưa một cái hộp cho Khánh Trần, sau đó mỉm cười nói:
"Đây là một món quà khác, tin tức cần cho con đều ở bên trong, tự mình nghiên cứu. Nhớ nghỉ ngơi sớm, ta ra ngoài làm chút chuyện."
Vị sư phụ này nói xong bèn mở cửa đi ra ngoài, để lại mình Khánh Trần mở hộp ra xem. Bên trong chỉ có một chiếc điện thoại nửa trong suốt.
Khánh Trần suy nghĩ, có phải đám lữ khách thời gian còn nói cho Lý Thúc Đồng biết, làm cha phải tặng điện thoại cho con cái mới được?
Có điều... món đồ này khởi động bằng cách nào đây?
Cậu bé ngồi trong phòng nghiên cứu mãi không ra. Điện thoại di động mà chẳng có một nút bấm nào. Đặt nó nằm ở trong tay giống như một tấm pha lê trôi nổi trên tầng trời.
Chiếc điện thoại liền mạch một khối, trên mặt chỉ có một hình tròn màu đen, được khảm xung quanh bằng pha lê.
"Cần tôi giúp đỡ sao?"
Một giọng nói vang lên trong phòng.
Khánh Trần giật mình đứng dậy. Giọng nói này quá đột ngột, nhất thời làm hắn căng thẳng thần kinh.
Giọng nói này rất quen thuộc, chính là giọng nói trong loa ở nhà tù số 18.
"Cậu là ai?"
Khánh Trần do dự chút rồi hỏi.
"Chào ngài, tôi là Nhất."
"Tôi còn tưởng rằng anh chỉ là trí tuệ nhân tạo trong máy đọc sách ở nhà tù số 18 thôi chứ, không ngờ ở nơi khác trong thành phố cũng tồn tại."
Khánh Trần nói.
Lúc này, hắn nhớ lại, vừa rồi khi lúc Lý Thúc Đồng thay đổi hoàn cảnh căn phòng có gọi tên 'Nhất'.
"Theo quy định, Liên Bang chỉ cho tôi được phép tồn tại trong hệ thống nhà tù, phụ trách chức vụ trưởng giám ngục, quản lý tất cả người máy giám ngục ở đấy. Còn đây là do Lý Thúc Đồng mời tôi giúp đỡ cậu, tôi mới tham gia vào hệ thống của căn nhà này."
Nhất từ tốn trả lời. truyện ngôn tình
Khánh Trần ngạc nhiên. Thì ra anh ta là trưởng giám ngục, quản lý tất cả các nhà tù.
Chẳng trách, khi mình vào nhà tù còn chưa nhìn thấy người quản lý, một người cũng không thấy.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền