ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 58. Ngay từ đầu đã sai

Chương 58: Ngay từ đầu đã sai

Lần đầu tiên gặp nhau giữa những người hàng xóm, thời gian ngồi cùng nhau không nhiều. Hai bên nói chuyện với nhau vài câu, bỏ đi khúc nhạc dạo câu chuyện whisky, tất cả mọi chuyện tiếp theo đều trôi chảy.

Nhưng đám người Hồ Tiểu Ngưu quay trở về phòng, bọn họ ngồi yên lặng trên ghế salon.

Mọi người có thể hiểu được, cái thân thiết kia chỉ là hành động khách sáo. Muốn tiến thêm bước nữa vượt qua rào cản kia vẫn rất dài.

Trong suy nghĩ của Giang Tuyết, bọn họ là khách, không phải bạn bè.

Nếu chỉ dừng lại ở vị trí khách, sẽ không nhận được sự giúp đỡ của đối phương ở thành phố số 18.

Trong nhóm người, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân là hai người lý trí và tỉnh táo nhất. Dù là phương án di chuyển từ thành phố số 7 đến thành phố số 18 hay kế hoạch tiếp xúc hai người kia, đều do hai người này vạch định.

Hồ Tiểu Ngưu nhìn mọi người nói:

"Có lẽ chúng ta đã sai, ngay từ đầu đã sai rồi."

Mấy người nhìn về phía cậu ta.

Hồ Tiểu Ngưu dựa vào ghế salon, nói ra suy nghĩ của mình:

"Chúng ta từ Hải Thành đến Lạc Thành, quãng đường xa như vậy còn muốn đưa tới những chiếc ghế salon bằng ra sang trọng. Mọi người nhìn xem, cảnh vật xung quanh đây mà có thêm những đồ đắt đỏ như thế thì sao? Ý mình không phải nói đến hoàn cảnh giàu nghèo, mà hiện tại chúng ta phải tập vứt đi thói kiêu ngạo, cách làm việc của người có tiền từ trước đến nay."

Trương Thiên Chân gỡ cặp kính đen xuống nói:

"Mình theo Tiểu Ngưu."

"Với lại, chúng ta có cái quái gì mà kiêu ngạo."

Hồ Tiểu Ngưu nói tiếp:

"Các người có nhìn thấy máy móc trên người Giang Tuyết sao? Chi tiết trên cánh tay đó cực kỳ tinh tế, có lẽ chỉ có thành viên của tập đoàn mới được sử dụng. Cho nên nói, tại Thế Giới Bên Ngoài chúng ta có tý tẹo ưu thế, nhưng ở Thế Giới Bên Trong, Giang Tuyết mới là địa chủ."

Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục nói:

"Cũng bởi vì, trong suy nghĩ của chúng ta vẫn có sự kiêu ngạo, cho nên không cách nào trở thành bạn bè với đám người Khánh Trần, Giang Tuyết, Lý Đồng Vân hay Lưu Đức Trụ được."

"Nhưng thật sự chúng ta hơn bọn họ mà."

Bạch Uyển Nhi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hồ Tiểu Ngưu, đành phải chuyển giọng:

". . . Được rồi, vậy giờ chúng ta phải làm sao?"

"Ngày mai, điều đầu tiên chúng ta cần làm là nhận đồng phục, cũng đừng đeo đồng hồ đắt tiền nữa, đổi qua Casino là được rồi."

Hồ Tiểu Ngưu nói:

"Sau đó dần dần bỏ đi tính tình thường ngày, hoà đồng với bạn học. Không đúng, mình còn dùng từ chưa chuẩn xác cho lắm, không phải bỏ đi tính cách mà phải ý thức được một điều, chúng ta tới Lạc Thành để tìm kiếm hi vọng, chẳng có gì đáng để kiêu ngạo cả."

Vương Vân lẩm bẩm:

"Nhưng đồng phục trường học rất là xấu. Mặc quần áo thường ngày không được sao? Mình chuyển tới rất nhiều quần áo. . ."

"Không được." Hồ Tiểu Ngưu mạnh mẽ nói.

Cậu nhìn hai cô gái, trong lòng không ngừng thở dài.

. . .

Đếm ngược 4 ngày.

Khánh Trần từ trong giấc ngủ tỉnh dậy. Hắn đứng lên tới bồn rửa mặt, bỗng nhiên nhìn vào trong gương thấy bụng mình đang dần rắn chắc, cứng cáp.

Nó không hề giống những người tập gym, múi rồi cơ hiện rõ ràng, mà nhìn qua vẫn giống hình dáng ban đầu.

Có điều, hắn mới chỉ rèn luyện có 5 ngày.

Thuật hô hấp thật sự quá thần kỳ, cuối cùng hắn cũng cảm thấy được chỗ tốt của nó.

Thiếu niên ngắm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip