Chương 63: Tìm cơ hội trốn ra ngoài chơi thêm lần nữa
Không một ai chú ý đến khu vực cầu thang bộ phát sinh chuyện gì. Nơi đó giống như vực sâu, hút hết tất cả chuyện xảy ra tại nơi này.
Bên ngoài phòng ăn, vang lên tiếng bước chân.
Một người trẻ tuổi, trên người mặc bộ vest màu tím từ tốn đi vào nhà hàng Nhật Quang. Trên ống tay áo của anh ta có thêu một ký hiệu hình xoáy nước.
Lý Thúc Đồng đã ăn hết phần thịt kho tàu được mang lên, đang ngồi tại chỗ nhìn cậu nhóc trước mặt ăn mỳ xào tương.
Ở vị trí người trẻ tuổi vừa mới bước vào, anh ta chỉ nhìn thấy mặt mũi Lý Thúc Đồng, và phần lưng của Khánh Trần.
Anh ta đang định mở lời, đã thấy Lý Thúc Đồng giơ tay lên, ngăn ý định của anh ta lại.
Lão chỉ chỉ vào người Khánh Trần nói:
"Để đứa nhóc này ăn xong cái đã."
Người trẻ tuổi ngạc nhiên, ánh mắt tò mò nhìn vào phía lưng Khánh Trần.
Bởi vì Khánh Trần đưa lưng về phía anh ta, cho nên anh ta không thể nào nhìn ra được thân phận Khánh Trần.
Anh ta vô cùng tò mò. Không biết đó là người nào có thể làm cho Lý Thúc Đồng nhẫn nhịn chờ đợi như vậy.
Về phần Khánh Trần, mặc kệ có người chờ đợi, hắn vẫn từ tốn ăn, không nhanh không chậm.
Kể cả, tiếng ầm ầm của động cơ Hắc Diên-01 đang bay ngoài kia. Hay mười mấy chiếc khác, kèm theo thuyền bay được trang bị súng đạn kỳ lạ đang trên mái toà nhà Vĩnh Hằng.
Tất cả điều đó tạo ra một áp lực khổng lồ.
Giống như những hành tinh nhỏ vây quanh một hành tinh lớn.
"Tôi ăn xong rồi."
Khánh Trần lau miệng, sau đó đeo chiếc mặt nạ hình mèo lên nhìn sư phụ của mình.
Lý Thúc Đồng nhìn người trẻ tuổi đứng ngay tại cửa nói:
"Con cả Trần thị trưởng, Trần Dã Hồ? Nghe nói cậu đã thăng lên cấp A?"
"Việc tăng mấy cấp của vãn bối không quan trọng. Hiện tại, chúng tôi vô ý khai chiến với Kỵ Sĩ, Hằng Xã. Chỉ xin ngài trở về nhà tù số 18. . . Sự việc không nhất thiết phải làm cho long trời lở đất."
Trần Dã Hồ cúi người cẩn thận nói.
"Yên tâm, bọn tôi chỉ ngồi đây trò chuyện một chút rồi đi ngay, không làm khó câu."
Lý Thúc Đồng trả lời.
"Vậy được rồi, không tiếp tục quấy rầy ngài nữa. Chờ ngài đi, chúng tôi sẽ đi."
Trần Dã Hồ rời đi nhà hàng Nhật Quang. Đội tác chiến bên dưới án binh chờ lệnh. Máy bay trực thăng vũ trang bay tại chỗ.
Thậm chí, máy bay còn tắt cả đèn quan sát đi, tiếng động cơ cũng hạ xuống mức thấp nhất.
Sự việc kết thúc một cách đơn giản như vậy.
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần:
"Mỗi lần ta ra khỏi nhà tù số 18 sẽ khiến rất nhiều người không ngồi yên được. Bởi vậy đó là nguyên nhân ta không ra ngoài."
"Bọn họ sợ người sao?"
Khánh Trần hỏi.
Lý Thúc Đồng cười lắc đầu:
"Bây giờ là thời đại nào rồi? Dù cho bước tới cảnh giới Bán Thần cũng không thể vô địch. Bọn chúng không phải sợ ta mà sợ lửa. Đi thôi, về nhà."
Khánh Trần mang theo mặt nạ đứng trên thượng cao vót, nhìn lại thành phố như một dải Ngân Hà, còn cả chiếc máy bay đang bay tại chỗ dưới kia.
Hắn biết, sớm hay muộn mình cũng phải quay trở lại.
. . .
Trần Dã Hồ yên lặng đứng tại một cái cửa sổ nào đó của toà nhà, bĩnh tĩnh nhìn chiếc Hắc Võ Sĩ lơ lửng trên không rồi biến mất trong màn đêm.
Anh ta lên tiếng hỏi:
"Đã tìm thấy đội tác chiến kia chưa?"
Có người sau lưng trả lời: "Đã tìm được,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền