ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 71. Nửa đêm ra ngoài

Chương 71: Nửa đêm ra ngoài

"Suỵt." Khánh Trần ra hiệu cho Lý Đồng Vân.

Cô bé sợ hãi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, thân thể co tròn trên ghế salon.

Dù tình tình cô bé trưởng thành sớm, nhưng dù sao chuyện này cũng chưa va vấp nhiều.

Lần trước, hai tên lưu manh kia tới nhà, cô bé còn chưa vơi nỗi sợ. Lần lại lại tiếp tục có lưu manh tới.

Theo bản năng, Lý Đồng Vân định cầm lấy điều khiển tắt tivi đi, nhưng Khánh Trần đã ngăn cô bé lại.

Mùa thù, trời tối rất nhanh, bọn họ bèn mở hết đèn lên.

Đám tội phạm kia tới, nhất định sẽ để ý tới chuyện này, cho nên cần giả vờ như mình không biết gì mới là đúng đắn nhất.

Khánh Trần cầm lấy tay cô bé, dùng khẩu hình miệng nói với cô:

"Đừng sợ, có anh ở đây."

Lý Đồng Vân lau nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Trong phòng, mọi việc được duy trì giống như bình thường, không có gì khác lạ cả.

Khánh Trần đến phòng bếp, hắn ra hiệu cho Giang Tuyết tiếp tục xào rau.

Hắn lấy một tờ giấy, viết cho Giang Tuyết nhìn:

"Đám tội phạm đang ở trên tầng. Chúng ta cần làm giống như không biết gì, cứ bình thường mà làm. Không cần gấp gáp, bọn họ không nghĩ ra hai người ở dưới tầng đâu."

Cả trung cư có 4 tầng, 8 căn hộ. Đám tội phạm này sẽ không phát rồ đến mức lục soát từng nhà trong trung cư đấy chứ?

Giang Tuyết kiên nhẫn xào rau rồi đem lên phòng khách. Cô cố nén lại nỗi sợ hãi viết lên giấy:

"Giờ phải làm sao?"

Cô vừa viết xong, trên tầng tiếp tục truyền đến tiếng thuỷ tinh vỡ, thậm chí còn có tiếng bước chân thình thịch vang lên trên đỉnh đầu bọn họ.

Tim Khánh Trần đập loạn xạ, đây chỉ có thể là chân bằng máy móc mới làm ra được.

Người bình thường không thể phát ra âm thanh như vậy.

Bỗng, trên tâng vang lên những tiếng ma sát kỳ lạ.

Khánh Trần lục lại trong trí nhớ xem âm thanh kia là gì. . . Đây là tiếng khoá quần áo cọ vào mặt đất gây ra.

Lúc này, phía trên đang có người ghé sát vào sàn nhà nghe ngóng.

Giống như trong đêm tối, một ác ma bỗng nhiên xuất hiện, cứ mỗi lần tên đó hít vào thở ra có kèm theo mùi tanh của máu.

Trong rừng rậm, nếu ngư mình là con mồi, đã thế còn gặp phải một tên thợ săn lão luyện. Điều trước tiên cần làm là che giấu mùi của bản thân.

Không nên thử mạo hiểm, bởi vì đối phương có súng.

Tiếng ma sát kia vang lên lần nữa, người ghé sát xuống sàn nhà nghe ngóng kia hình như đã đứng dậy. Sau đó, tiếng bước chân thình thịch lại lần nữa hướng vào trong bếp đi tới.

Trong TV, đã tới thời gian bản tin thời sự. Giọng người dẫn trương trình dễ nghe cứ văng vẳng vang lên.

Khánh Trần viết cho Giang Tuyết:

"Liên hệ Côn Luân bằng Wechat? Không nên dùng điện thoại, khả năng bị nghe thấy."

Giang Tuyết lấy điện thoại di động ra một cách yên lặng nhất có thể, rồi nhắn tin cho Lộ Viễn.

Có điều khiến mọi người ngạc nhiên là Lộ Viễn không nhắn tin trả lời.

Khánh Trần viết tiếp:

"Được rồi, chúng ta không thể dựa vào đám người Côn Luân được. Đánh phải kiên trì chờ thôi."

Lý Đồng Vân nép ở trong ngực mẹ mình, dần dần ổn định lại cảm xúc. Cô bé lấy đũa nhẹ nhàng đụng vào bát sứ, giống như âm thanh ăn cơm thường ngày.

Nhưng lúc này, trên hành lang vang lên tiếng mở cửa. Mọi người nghe thấy đám Hồ Tiểu Ngưu vừa đi lên tầng vừa trò chuyện.

Khánh Trần, Giang Tuyết và Lý Đồng Vân nhìn nhau. Mọi người đã nghĩ đến chuyện gì.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip