Chương 76: Đừng tìm thêm kẻ thù
Đếm ngược 17: 00: 00.
Sáng sớm, tiếng chim hót bên ngoài đã truyền qua khung cửa sổ. Khánh Trần trở mình, hắn nghe thấy trong phòng bếp có tiếng xào rau.
Hắn bò người lên, thấy cửa phòng ngủ vẫn còn đóng, mà Giang Tuyết đã dậy từ sớm nấu cơm cho bọn hắn.
Giang Tuyết nhìn hắn cười:
"Xem ra cháu cũng thường xuyên nấu cơm ở nhà đúng không? Gia vị nào cũng đều có."
"Vâng, ăn cơm ở bên ngoài tốn tiền quá."
Khánh Trần giải thích.
Giang Tuyết nói:
"Ba mẹ cháu cũng thật là, để đứa nhỏ một mình không thèm quan tâm. Yên tâm, sau này để cô nấu cơm cho cháu ăn, cháu không cần phải làm gì cả, chỉ nên tập trung vào việc học là được. À đúng, cháu có người dạy kèm rồi chứ? Hay để cô giới thiệu cho cháu một người nhá?"
Khánh Trần dở khóc giở cười, bây giờ còn định sắp xếp người dạy kèm cho mình nữa cơ đấy?
Chẳng trách Lý Đồng Vân này sinh ý định 'chạy trốn' . . .
Năm ngoài, vào thời điểm Khánh Trần còn học lớp 10, ban đêm còn phải ra ngoài làm việc vặt, còn ban ngày lên lớp mệt quá toàn nằm dài ra bàn ngủ.
Khi đó, thời điểm thầy giáo dạy toán Điền Hải Long giảng bải, nếu như bắt gặp Khánh Trần ngẩng đầu lên, thì điều đầu tiên xuất hiện trong đầu thầy ấy là không biết mình giảng sai chỗ nào?
Giang Tuyết cười hỏi Khánh Trần:
"Tiểu Vân nói cháu đồng ý dẫn nó đi núi Lão Quân chơi sao?"
"Vâng." Khánh Trần gật đầu.
"Cháu đừng chiều con bé quá. Nó muốn đi chơi đều bị cô từ chối, nên mấy lần làm loạn cả lên."
Giang Tuyết cằn nhằn vài câu, song giọng nói vẫn rất dịu dàng.
Khánh Trần suy nghĩ rồi trả lời:
"Dù sao vừa mới trải qua hai lần nguy hiểm, nếu có cơ hội giải sầu cũng rất tốt. Cô bé không đáng gặp phải chuyện này, không nên để nó đè nén trong tâm trí em ấy."
"Được rồi." Giang Tuyết gật đầu:
"Vậy chiều nay, sau khi cháu tan học, chúng ta bắt xe bus cùng đi, tầm hai tiếng là có thể đến nơi. Sau đó, chúng ta ở lại một đêm, sáng mai ngắm mặt trời mọc rồi trở về. Cô đã xem qua dịch vụ du lịch chỗ này, có mấy nhà dân cho khách ở được đánh giá rất cao, làm cơm cũng ngon."
Khánh Trần nhìn cô, rõ ràng cô ấy đã làm xong công việc chuẩn bị.
Hắn hỏi:
"Đi có hai ngày một đêm, cháu thấy hình như hơi vội?"
Giang Tuyết trả lời:
"Cô nghĩ đi sớm về sớm, còn phải cho Tiểu Vân đến trung tâm luyện thi. Có điều cháu muốn chơi thêm mấy ngày, vậy để Tiểu Vân chơi thêm chút nữa cũng được."
. . .
Khánh Trần bước vào trong lớp, đã thấy Nam Canh Thần và Vương Vân đang ngồi cạnh trò chuyện sôi nổi. Bạch Uyển Nhi còn chưa tới trường.
Hôm qua bốn người không hề bị thương, chỉ bị đánh ngất rồi nhét vào bao tải.
Sau khi được cứu, bọn họ đến bệnh viện truyền nước rồi được cho về nhà nghỉ ngơi.
Lúc này, đôi mắt Vương Vân đã đỏ lên, cô ngồi kể lại cho Nam Canh Thần chuyện xảy ra tối qua. Sau đó, trong phòng học vang lên tiếng an ủi của Nam Canh Thần.
Chuyện này, sao giống hẹn hò thế nhỉ. . .
Khánh Trần đột nhiên cảm thấy, thời điểm mình trốn học đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Giống như đang xem một bộ phim mà phải đi vệ sinh, trước khi đi nam chính và nữ chính còn nắm tay nhau thề non hẹn biển. Sau khi đi vệ sinh trở về, nam chính bỗng nhiên trở thành cậu hai của nữ chính?
Ảo diệu.
Lúc này, bản thân không biết là bộ phim này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền