ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 85. Tiếng hét

Chương 85: Tiếng hét

"Con mẹ nó."

Lưu Đức Trụ bị doạ cho suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, lùi lại phía sau làm đổ mấy giá sách.

Đêm khuya, trong một khung cảnh âm u yên tĩnh, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy chiếc mặt nạ quỷ dị.

Cảm giác này thật sự quá kinh khủng.

Giống như tự mình trải nghiệm qua tình tiết một bộ phim kinh dị.

Lúc này, Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu từ trong bóng tối cạnh giá sách bước ra.

Lưu Đức Trụ đã kịp hoàn hồn, thì ra ba người này nửa đêm nửa hôm thả mình ra, để trêu đùa?

Tim cậu ta vẫn còn đập thình thịch nói:

"Ba ngài quá đáng thật chứ."

"Ít nói lời thừa thôi. Không biết dùng mày làm được gì."

Lâm Tiểu Tiếu dẫn Lưu Đức Trụ trở về phòng giam.

Diệp Vãn nói với Khánh Trần:

"Phương diện động tác có tiến bộ rất lớn, nhưng thời gian huấn luyện quá ngắn, nên vẫn chưa được hoàn hảo lắm.

Khánh Trần chăm chú lắng nghe.

Diệp Vãn nói tiếp: "

Điểm quan trọng nhất của việc đánh lén là không bị người khác phát hiện. Lần thứ nhất chú tiếp cận Lưu Đức Trụ có vẻ sốt ruột, khiến cho âm thanh và dao động trong hành lang có chút biến hoá. Ngay cả Lưu Đức Trụ cũng nhận ra, thân thể tên đó sẽ cho ra cảnh báo."

"Sau đó, mục tiêu càng lúc di chuyển càng nhanh, lúc này hô hấp và tiếng bước chân của cậu đã mất dần khống chế. Âm thanh đó anh nghe như tiếng trống, Lưu Đức Trụ cũng nhận ra rõ ràng. Nếu đổi thành một người lính đã trải qua huấn luyện, cậu chắc chắn sẽ chết."

"Vâng, em sẽ tiếp tục cố gắng.

" Khánh Trần để mặc chân trần bước đi.

Muốn tiếng bước chân biến mất, bí quyết ở việc nắm giữ cách phát lực và thu lực. Mà giày của hắn thuộc hàng giá rẻ, đế giày quá cứng, làm cách nào cũng không thể khống chế được.

Diệp Vãn nhắc nhở: "

Thời gian chú học tập quá ngắn, chỉ có thể học được cách đi đường không tiếng động. Cậu phải nhớ thật kỹ, không được chạy. Chú còn chưa học được chạy không phát ra tiếng động."

"Vâng, em đã nhớ kỹ.

"

Diệp Vãn nhìn chân Khánh Trần nói: "

Theo như cậu nói, sau khi trở về sẽ di chuyển chủ yếu trên đường núi. Nếu như cậu đi chân đất sẽ khiến bàn chân tổn thương, sáng hôm sau máu me be bét.

"

Khánh Trần lắc đầu: "

Điều này không quan trọng, vết thương này sẽ nhanh chóng lành lại."

"Nghiêm khắc với bản thân mình là chuyện tốt, nhưng việc này qua đi nhớ kiếm cho mình một đôi giày thích hợp.

" Diệp Vãn nói: "

Cậu còn gì muốn hỏi không?"

"Thật ra, trong trận chiến mà em chuẩn bị đối mặt, đánh lén mới là quan trọng nhất. Tại sao phải đến cuối cùng anh mới dạy em?

" Khánh Trần tò mò.

"

Đánh lén không phải là trò chơi giả lập. Kẻ thù không giống một NPC, đứng ở đó cho người chơi thích làm gì thì làm. Thực tế, sau khi cậu giết được một người, người thứ hai cậu cần giết ngay lập tức sẽ phát hiện.

" Diệp Vãn nói.

"

Cuối cùng, những người còn lại sẽ biết đến sự tồn tại của chú mày. Sau đó bọn chúng kết hợp, dùng hết mọi cách giết cậu. Lúc đó cậu chỉ còn cách mặt đối mặt chiến đấu, giây phút đó mới thực sự nguy hiểm nhất."

"Cái mình cần làm là khiến đối thủ không biết sự tồn tại của mình. Cái gọi là đánh lén, chỉ là một hai người ban đầu, cho nên anh chỉ dạy chú ẩn nấp thời gian ngắn nhất. Nhưng khi bọn chúng phát hiện ra cậu rồi, lúc đó nguy hiểm thực sự ập tới, cho nên hầu hết thời gian anh dạy chú cách chiến đấu."

"Thế nhưng." Khánh Trần bỗng nhiên đưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip