ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 89. Dũng cảm

Chương 89: Dũng cảm

Bên trong homestay Vân Thượng, Nam Canh Thần la hét ầm ĩ khi bị kéo lên tầng hai.

Bên ngoài cửa sổ vẫn là ánh lửa chập chờn, nhưng cậu ta có cảm giác mình đang tiến vào Địa Ngục.

Nam Canh Thần khóc lóc:

"Anh hai, van cầu anh đừng đụng đến tôi. Nói thật, tôi thấy Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân ngon hơn tôi rất nhiều. Anh tìm bọn họ đi."

Cậu vừa khóc lóc, vừa dùng sức nắm chặt quần của mình.

Hình như cậu ta đã đọc qua trên mạng, vào thời điểm nguy hiểm thế này, nếu như giữ cho quần không bị tụt ra trong một khoảng thời gian, có lẽ đối phương đột nhiên mất hứng, qua đó gìn giữ được mình.

Chỉ có điều, cậu ta chưa bao giờ suy nghĩ tới có một ngày mình sẽ dùng chiêu này.

Khoan đã, sao tiếng cởi thắt lưng của đối phương cũng không có giống như tưởng tượng vậy?

Tên tội phạm này, quần áo trên người đều là màu đen, còn cái đầu được cạo trọc lóc.

Trước ngực, gần vị trí cổ có xăm hình một con rồng đen, nhìn qua đã thấy hung dữ.

Tên tội phạm từ từ tháo ra chiếc găng tay, để lộ cánh tay bằng máy móc có phần thô sơ. Gã ta cử động ngón tay của mình, có lẽ bởi vì chất lượng máy móc hơi kém, nên lúc bàn này co lại thành nắm đấm còn phát ra âm thanh két két.

Rợn người.

Tên tội phạm đứng trước mặt Nam Canh Thần, lạnh lùng nhìn cậu bé, mãi cho đến khi tiếng khóc dần dần nhỏ lại mới từ từ nói:

"Nhóc con, tao không có hứng thú với đàn ông. Hiện tại, tao hỏi mày một chuyện, mày phải thật lòng trả lời. Phối hợp tốt thì giữ được mạng, hiểu không?"

"Đã hiểu, đã hiểu."

Nam Canh Thần vội vàng gật đầu.

"Thân phận của mày tại Thế Giới Bên Trong là gì?"

Tên tội phạm hỏi.

Nam Canh Thân ngây người ra. Bản thân cậu ta suy nghĩ mình bị đưa vào căn phòng này sẽ bị làm nhục, lại không ngờ đối phương điều tra thân phận của mình tại Thế Giới Bên Trong.

Điều này khác hoàn toàn so với suy nghĩ mọi người. Hành động vừa rồi của gã ta chỉ làm màu cho người khác nhìn vào.

Nhưng cậu ta nghĩ lại, tại sao có sự chuyển biến nhanh đến vậy? Mà sao bọn chúng biết mình là lữ khách thời gian.

Mình giấu diếm điều này rất kỹ mà? Làm gì có ai biết được?

Bỗng nhiên, tên tội phạm từ từ hướng họng súng vào đầu của mình:

"Tao đang hỏi mày đấy?"

Nước mắt Nam Canh Thần từ từ rơi ra:

"Tôi là hacker. . ."

"Hacker?" Tên tội phạm cảm thấy thật đen đủi.

Phải biết rằng, khi xuyên qua con người sẽ không được kế thừa tri thức. Cho nên trong mắt mọi người, đám lữ khách thời gian loại kỹ thuật là loại vứt đi, ngoài thân phận ra, chẳng có năng lực gì.

Với lại, nếu nắm giữ thân phận này mà làm không tốt, rất dễ xảy ra nguy hiểm.

Tên tội phạm hỏi tiếp:

"Mày ở thành phố nào?"

"Thành phố số 18."

Nam Canh Thần trả lời.

"Khu mấy?"

"Khu thứ nhất."

Nam Canh Thần vội vàng bổ sung thêm:

"Tôi cũng vừa mới chuyển qua."

Tên tội phạm suýt xoa:

"Thì ra ở khu của những kẻ có tiền. Nguyên nhân gì mày lại tới được đây?"

Nam Canh Thần uất ức nói:

"Tôi cũng vừa được người ta bao nuôi."

Tên tội phạm ngây người ra, khó vậy mà cũng làm được. Gã tiếp tục hỏi:

"Trên quảng trường Xích Thuỷ ở khu thứ nhất. Gần đây vừa mới đưa lên hình chiếu 3D thế nào?"

Nam Canh Thần trả lời:

"Là hính chiếu 3 con hổ nhảy ra khỏi mặt nước."

Tên tội phạm trầm tư suy nghĩ chút rồi nói vào trong bộ đàm: "Đại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip