ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 91. Một lữ khách thời gian khác

Chương 91: Một lữ khách thời gian khác

Hơn mười nhà homestay bị đốt cháy, lửa phóng lên tận trời.

Ngọn lửa được gió núi thổi, không ngừng lan ra.

Một ngày nghỉ lễ vui vẻ của khách du lịch, không ngờ biến thành một trận náo loạn đầy nguy hiểm.

Cả một vùng trời được chiếu sáng, giống như trong màn đêm xuất hiện một vầng ráng chiều.

Không thể đếm hết số lượng du khách ra bên ngoài tránh lửa, sau đó chứng kiến sự kiện nổ súng. Khiến tất cả mọi người điên cuồng chạy trốn.

Cuối cùng chỉ còn lại hai tên tội phạm, hoà mình vào đám đông. Một người kéo theo Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân nhanh chóng đến bãi đỗ xe dưới núi.

Lữ khách thời gian còn nhiều, bọn chúng có thể nhanh chóng tìm đồng bọn mới.

Điều bọn chúng cần làm lúc này là lên xe rời khỏi núi Lão Quân, những việc khác không cần để ý làm gì.

Ngay thời điểm bọn chúng chạy trốn, tên thủ lĩnh nhóm tội phạm bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.

Ánh mắt của gã xuyên qua đám đông hỗn loạn, nhìn đến một người thiếu niên che mặt. Bản thân người thiếu niên cũng đang nhìn về phía này.

Xung quanh người thiếu niên này là đám đông hỗn loạn, phía sau là ánh lửa ngập trời.

Nhưng trong mắt đối phương vô cùng bĩnh tĩnh, chỉ tập trung vào mình.

Trong lòng tên thủ lĩnh dâng lên cảm giác sợ hãi, gã ta có dự cảm không lành.

Gã biết người kia đã nhắm vào mình. Đêm nay, mình không chết sẽ không thôi.

Tên thủ lĩnh nhớ lại cái chết của lão Lục, hai phát đạn được tính toán kỹ càng, khiến thân thể gã không rét mà run.

Lúc ấy, nếu giữa mình và đối phương không phải là Hồ Tiểu Ngưu, khả năng người chết sẽ là mình.

"Đông Tử, hôm nay không giết thằng nhóc kia, anh em mình khó lòng mà đi được."

Tên thủ lĩnh nói:

"Chút nữa đến bãi đỗ xe, mày nhớ để ý ánh mắt của tao."

Tên thủ lĩnh nói xong, lập tức rút súng ra, bắn hai viên đạn vào bụng Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, sau đó mặc kệ hai thằng này gục xuống đất.

"Đại ca, anh làm gì vậy?"

Đông Tử ngạc nhiên hỏi.

"Thằng nhóc kia có lẽ biết hai tên học sinh này, tao thử xem hai tên này có thể kéo dài thời gian cho chúng ta hay không? Còn nữa, chúng ta còn phải phục kích đối phương, không nên dẫn theo những đồ vật vướng tay vướng chân."

Tên thủ lĩnh giải thích xong vứt lại Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân ở đó, rồi chạy vào khu vực đỗ xe.

Nơi này hiện tại có hơn 100 xe khách. Số lượng xe này chính là một loại bảo vệ tự nhiên.

Giống như một mê cung che tầm mắt con người.

Khánh Trần không một tiếng động lại gần hai người Hồ Tiểu Ngưu. Sau khi hắn xác định đối phương vẫn còn hô hấp, lập tức lấy chiếc điện thoại mà đám tội phạm đã trả lại cho Hồ Tiểu Ngưu gọi 120.

Trong khu du lịch chắc chắn có trạm xá, dù những bác sĩ y tá ở đó chưa xử lý qua vết thương trúng đạn. Song vết thương của Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân ở vị trí dạ dày, không nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ cần nhân viên y tế đến kịp thời cầm máu, sẽ giữ được mạng sống của hai người này.

Hắn nhìn Hồ Tiểu Ngưu nằm dưới đất rồi nói:

"Đã gọi điện cho nhân viên y tế. Tôi đã xem qua vết thương của các người, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng."

Hồ Tiểu Ngưu bỗng nhiên dùng hết sức lực của mình, giữ chắn ống tay áo Khánh Trần. Môi tên này đã trắng bệch, âm thanh cũng trở nên run rẩy: "Tôi biết ngài rất lợi hại, xin hãy giúp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip