ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Của Đêm

Chương 94. Giữ gìn sức khoẻ

Chương 94: Giữ gìn sức khoẻ

Trên núi Lão Quân, ở một ngôi nhà dân nào đó.

Trong chiếc bộ đàm mà Khánh Trần đã dấu ở đây vang lên giọng nói:

"Xin chào, tôi là Lộ Viễn, thành viên Côn Luân."

Nhưng không ai để ý đến nó, cứ mặc kệ nó nằm đấy.

Giờ phút này, Khánh Trần đang nằm trên giường, cắn chặt chiếc khăn mặt, khuôn mặt đã trở nên trắng bệch.

Phía cuối giường, Giang Tuyết vừa khóc vừa dùng cồn, nước muối, bông ngoáy tai giúp Khánh Trần xử lý vết thương ở chân, trên đùi.

Từng miếng gỗ nhỏ, thuỷ tinh, bùn đất.

Được Giang Tuyết cẩn thận gắp ra sạch sẽ.

Từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán Khánh Trần. Lý Đồng Vân đứng cạnh liên tục giúp hắn lau đi.

Cô bé cũng đang khóc.

Hai mẹ con bọn họ khóc không phải vì sợ hãi hay cảm xúc bị xáo trộn, chỉ đơn giản là thương Khánh Trần.

Người thiếu niên này, tối hôm qua gắng gượng trở về homestay, vì không muốn bị người phát hiện đi chân trần về đây. Hắn đã cố gắng nhịn đau, đi giày vào, kiếm một nhà dân khác thuê ở lại.

Hắn vừa mới bước vào phòng, lập tức ngất xỉu.

Mệt mỏi, với lại lần đầu giết người nên có phẩn sợ hãi lo lắng. Nhiệt huyết dâng lên tiết ra rất nhiều adrenalin, tất cả mọi thứ đều tăng nhanh.

Trong cả quá trình chiến đấu, hắn đều sử dụng thuật hô hấp, nên sau khi chiến đấu, lượng lớn endorphin tiết ra từ tuyến yên khiến cơn đau tạm thời được quên đi.

Nhưng thời điểm Giang Tuyết xử lý vết thương, cơn đau đớn tột cùng khiến hắn tỉnh lại sau cơn mê mang.

Giang Tuyết định để Khánh Trần nghỉ ngơi thêm chút nữa, nhưng vết thương này không thể để quá lâu. Kéo dài thêm chút nữa rất dễ nhiễm trùng.

"Sao phải vậy chứ? Vì cứu một người không quen biết mà hành hạ thân thể mình đến tình trạng này?"

Giang Tuyết lau nước mắt nói:

"Cháu xem vai đã bị thủng thành cái rãnh, chỉ cần xuống một chút nữa chắc chắn xương vai sẽ bị gãy."

Khánh Trần không nói gì, chỉ yên lặng chịu đựng đau đớn.

Nhìn qua vết thương của hắn trông khá kinh khủng, nhưng đều là vết thương ngoài da, rất nhanh sẽ lành lặn.

Quan trọng nhất là, thể lực của hắn bị xói mòn do sử dụng thuật hô hấp quá độ, sáng nay đang dần dần hồi phục.

Không biết có phải do hắn thường xuyên sử dụng thuật hô hấp trong chiến đấu hay không? Cùng với đó cuộc chiến tối qua quá mức khốc liệt.

Mà Khánh Trần cảm nhận được rõ ràng, luồng khí bên trong cơ thể mình hình như mạnh lên. Ban đầu chỉ to bằng nắm đấm, hiện giờ đã lớn bằng bàn tay xoè ra.

Kèm theo sự việc thân thể xảy ra biến hoá, toàn thân đau đớn, ngay cả xương cốt cũng phát ra âm thanh đôm đốp nho nhỏ.

Chẳng lẽ muốn mở ra một phần gien?

Chắc là không phải.

Ba giờ sau, cuối cùng Giang Tuyết dã giúp Khánh Trần xử lý toàn bộ vết thương. Cô nói với Khánh Trần:

"Cháu ngủ tiếp đi, cô đi xuống phòng bếp làm chút thức ăn cho cháu bồi bổ."

"Cám ơn cô Giang Tuyết."

Khánh Trần thì thào nói.

Lý Đồng Vân ở bên nói:

"Anh Khánh Trần? Rạng sáng nay, lúc anh trở về, doạ mẹ con em gần chết, em cứ nghĩ rằng anh không qua khỏi nữa cơ."

Khánh Trần ừ một tiếng.

Cô bé lại tiếp tục nói:

"Sau đó, mẹ em kiểm tra những vết thương trên người anh và phát hiện ra chỉ có bả vai và lòng bàn chân là thương nặng, nên mới bớt lo lắng phần nào. Lần sau, anh đừng liều mạng như vậy có được hay không? Anh không sợ nhưng em sợ."

Khánh Trần cố gắng nở nụ cười:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip