ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 101. Kỳ vọng

Chương 101: Kỳ vọng

"Chịu anh luôn đó, bác sĩ."

Tên mập kinh ngạc:

"Cái này mà anh cũng đoán được?"

Đặt cốc cà phê xuống, Giang Thành nhìn tên mập hỏi:

"Anh nghĩ như thế nào?"

Biểu cảm của tên mập có hơi mất tự nhiên một chút, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường:

"Bác sĩ, tôi nhớ trước đây chúng ta có nói qua vấn đề này."

Anh ta nhắc nhở:

"Khi còn ở trong nhiệm vụ."

"Lúc đó anh nói, vật này hẳn là có liên quan đến việc phá giải nhiệm vụ..."

"Tiếp tục." Giang Thành cúi đầu nhấp một ngụm cà phê:

"Tôi đang nghe."

"Nhưng... tôi không hiểu, nếu như trong số bọn họ đã có người nắm được manh mối, tại sao còn đều bị diệt sạch?"

Trong mắt tên mập lóe lên một tia nghi hoặc:

"Độ khó của nhiệm vụ lần này cao quá? Hay là... ... suy đoán của chúng ta đã sai?"

Đối với tên mập mà nói, nhiệm vụ thứ nhất và nhiệm vụ thứ hai hoàn toàn không có gì khác biệt về bản chất, nếu như không có bác sĩ dẫn dắt mình, chỉ sợ có thêm ba cái mạng nữa cũng không đủ dùng.

"Bác sĩ, thật lòng mà nói, tôi cảm thấy đồng đội của chúng ta lần này không hề tầm thường."

Đôi mắt của tên mập nhìn xa xăm, như lạc vào trong ký ức:

"Dư Văn, Trương Nhân Nhân, còn còn cái tên..."

Anh ta duỗi hai ngón tay ra, chỉ vào mắt mình, gương mặt tự nhiên giật giật vài cái:

"Cái tên Chân Kiến Nhân đó, anh ta... anh ta đến chính mình cũng có thể ra tay được, thật quá tàn nhẫn..."

Giang Thành nghe vậy cũng không lộ ra biểu cảm gì, điều này cũng làm cho tên mập không cách nào phán đoán được tâm tư của hắn.

Trước mặt đối phương, anh ta từng cảm thấy mình là một tờ giấy trắng.

Nhưng nhiệm vụ lần này đã mang đến cho anh ta một hiểu biết mới mẻ đối với Giang Thành, anh ta đã đánh giá quá cao chính mình, nên nói rằng anh ta là một tờ giấy vụn thì đúng hơn.

Anh ta thậm chí còn có một loại ảo giác, cảm thấy chỉ có Giang Thành trong ác mộng mới là con người thật của hắn, còn người trước mặt mình... chỉ là một con rối đội lốt bác sĩ.

Ngay lúc tên mập đang suy nghĩ, Giang Thành ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Vài giây sau, tên mập nghe thấy một loạt tiếng bước chân.

Tiếng bước chân giòn giã, là tiếng giày cao gót nhọn hoắt nện xuống nền đá hoa.

"Cộc, cộc, cộc."

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa, sau đó là ba tiếng gõ nhịp nhàng.

Người đến không hề bất ngờ.

Thay vào đó, mang theo tất cả sự chân thành và lịch sự.

"Mời vào." Giang Thành nói.

Cửa bị đẩy ra, ánh nắng phản chiếu có phần chói mắt, tên mập ngược chiều ánh sáng nhìn lại, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một người.

Dần dần, sau khi hai mắt có thể thích ứng với ánh sáng, tên mập không khỏi sửng sốt.

Từ dưới lên trên, đập vào mắt đầu tiên chính là một đôi chân thon dài thẳng tắp.

Đôi chân không chỉ thon và dài, mà còn trắng đến phát sáng.

Đi trên một đôi giày cao gót màu bạc nạm kim cương, ánh sáng khúc xạ cắt căn phòng không quá tối thành từng mảnh.

"Bác sĩ Giang."

Người đến nói, giọng nữ dịu dàng như nước:

"Ông chủ của chúng tôi mời anh qua."

Đó là một cô gái ăn mặc như thư ký, khoảng ngoài 20 tuổi.

Áo sơ mi trắng, váy công sở màu đen rất ngắn, đeo một cặp kính gọng đen, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, trí tuệ lại không mất đi sự quyến rũ.

Lúc này tên mập cũng phản ứng lại, anh ta đã từng thấy cô gái này, là khi...

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip