Chương 107: Người quen
Ánh mắt từ trái qua phải, chậm rãi quét qua mấy người trước mặt, mãi cho đến cô gái cuối cùng, ánh mắt Giang Thành đột nhiên có hơi vi diệu.
Cô gái trông còn rất trẻ, ăn mặc theo phong cách nhẹ nhàng quen thuộc, áo màu be kết hợp với váy xanh lục, trong sự tao nhã có nét tinh nghịch.
Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, trông chẳng khác gì một thanh niên vừa ra trường, bước vào công sở.
Trên người vẫn là đường nét thanh xuân không phai mờ.
Cô gái rất yên tĩnh, đôi mắt màu hạt dẻ nhạt cho người ta ảo giác yếu đuối, không chút phản kháng.
Không sai, là ảo giác.
Bởi vì Giang Thành có thể cảm nhận rõ địch ý ẩn chứa bên trong ánh mắt này.
Gần như sắp xuyên thủng hắn.
Giang Thành không ngờ ở đây lại có thể đụng phải người quen.
Trần Hiểu Manh.
Cũng là cô gái thuần khiết ăn mặc như một học sinh cấp hai ở trong nhiệm vụ đầu tiên.
Sau khi ánh mắt hai người gặp nhau, lại đều rời đi không một dấu vết.
Bởi vì có thêm đồng đội mới gia nhập, bầu không khí trong phòng riêng lập tức trở nên vi diệu, nhất thời không ai lên tiếng, mọi người đều yên lặng quan sát.
"Xem ra chúng ta gặp may rồi."
Một người đàn ông chừng 40 tuổi nho nhã nhìn xung quanh mỉm cười, ngữ khí bình tĩnh mà mạnh mẽ nói:
"Mọi người đều rất trấn tĩnh, lần này không có người mới, hẳn là dễ dàng hơn nhiều."
Khi Giang Thành tới đã chú ý đến người đàn ông này, anh ta có khuôn mặt tuấn tú nho nhã, quần áo chỉnh tề, dáng người cao thẳng, đeo một chiếc kính gọng bạc mỏng, rất nổi bật trong đám người.
Anh ta cười khổ xoa xoa trán, nói lần nhiệm vụ trước thành lập đội với ba bốn người mới, khi mới vào nhiệm vụ, hai người mới vì áp lực mà đánh nhau, không chấp nhận được hiện thực.
Kết quả là náo động quá lớn, thu hút cảnh sát đến, suýt chút nữa làm chậm lại sự phát triển của cốt truyện.
"Trong nhiệm vụ... còn có cảnh sát xuất hiện?"
Người lên tiếng là một phụ nữ, trông cô ta rất cẩn trọng, ăn mặc tương đối bình thường, khoảng trên dưới 35 tuổi, dung mạo cũng ở mức trung bình.
Nếu nhìn kỹ, khóe mắt còn có những vết chân chim mờ mờ.
Người đàn ông tựa như đã đoán được tâm tư của người phụ nữ, anh ta liếc nhìn đối phương một cái, rồi cười nói:
"Mặc dù thân phận của bọn họ là cảnh sát, nhưng sẽ không trực tiếp nhúng tay vào cốt truyện của chúng ta, trợ giúp mang lại cũng có hạn."
Nghe vậy, ánh sáng trong mắt người phụ nữ lại từ từ vụt tắt.
Xem ra... chỉ dựa vào cảnh sát để giải quyết vụ án, thông quan nhiệm vụ là không khả thi.
"Mọi người ở chỗ này bao lâu rồi?"
Giang Thành đột nhiên hỏi.
"Tôi đến khoảng 10 phút trước."
Tên mập đầu như tổ quạ bên cạnh là người đầu tiên lên tiếng, thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, giọng điệu của anh ta vô thức yếu dần đi, nhỏ giọng nói:
"Tôi đẩy cửa ra, đã xuất hiện ở đây rồi."
"Ở đây là chỉ..."
"Chính là phòng riêng này."
Anh ta mím mím môi, chỉ vào một dấu giày còn sót lại trên bàn, ngượng ngùng nói:
"Tôi bước ra khỏi cửa, là đứng trên cái bàn này."
"Chậc chậc," Giang Thành mấp máy khóe miệng, không khỏi nghĩ đến tên mập của nhà mình.
Chẳng lẽ... giữa ác mộng và những tên mập có thỏa thuận gì sao?
Nếu không thì chẳng hiểu sao điểm sinh ra của những người chơi mập lần nào cũng đều tốt như vậy. Trong nhiệm vụ lần trước, tên mập cũng trực tiếp đứng trên bàn quán cà phê
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền