Chương 111: Phụ nữ
Sau khi đôi bên hàn huyên một lúc, trưởng thôn dẫn mọi người đi, lúc này Giang Thành đột nhiên lên tiếng: "Trưởng thôn!"
Khi nhóm người trưởng thôn quay người lại, Giang Thành chỉ vào màn đêm đen kịt và hỏi:
"Trời tối rồi mọi người vẫn về ư?"
"Chúng tôi..." Trên mặt trưởng thôn lộ vẻ ngại ngùng, nhưng nhanh chóng lại thay thế bằng nụ cười khổ:
"Cảm ơn cậu đã quan tâm, buổi tối chúng tôi sẽ không về."
"Vậy thì vào trong ở cùng nhau đi."
Giang Thành nói rất tự nhiên:
"Buổi tối mọi người còn có thể nói cho chúng tôi biết chuyện đã xảy ra trong thôn."
Vừa nghe nhắc đến chuyện xảy ra trong thôn, sắc mặt của mấy thanh niên bên cạnh trưởng thôn đều thay đổi, cuối cùng vẫn là trưởng thôn tiếp lời:
"Cảm ơn cậu, thôi chúng tôi... chúng tôi không làm phiền nữa, mọi người hãy nghỉ ngơi thật tốt, sáng sớm ngày mai tôi sẽ đến đón."
Nói xong những lời này, đoàn người trưởng thôn rời đi, nhìn dáng vẻ vội vàng của bọn họ, giống như có cái gì kinh khủng lắm đang đuổi theo vậy.
Sau khi đứng tiễn đoàn người trưởng thôn biến mất trong màn đêm, mọi người xoay người, chuẩn bị trở về lữ quán nghỉ ngơi, thì bất ngờ phát hiện chủ quán đang đứng ở cửa lớn, nhìn chằm chằm bọn họ, không nói một lời.
Mãi cho đến khi bọn họ đã đi đến gần hơn, mới kinh ngạc nhận ra, chủ quán cứ nhìn chằm chằm về hướng đoàn người trưởng thôn rời đi, trong mắt hiện lên vẻ cổ quái khó tả.
Chán ghét, còn có... nỗi sợ hãi không thể che giấu.
"Lưu đại ca."
Chu Vinh tất nhiên cũng đã nhìn ra được sự kỳ quái của chủ lữ quán, rõ ràng là anh ta có quen biết với đoàn người trưởng thôn, hơn nữa còn có ấn tượng rất xấu với bọn họ, nếu không cũng sẽ không đến mức qua cửa cũng không cho vào.
Nhớ đến người phụ nữ gặp hồi chiều, cùng với lời nói của ông lão đưa cho thuốc lá, có vẻ như người đi ra từ thôn Tiểu Thạch Giản không hề được hoan nghênh ở thị trấn An Bình.
Không phải là nhắm vào một người cụ thể nào đó, mà là toàn bộ thôn Tiểu Thạch Giản.
Thôn làng này... rút cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chủ quán bị Chu Vinh gọi một tiếng như tỉnh mộng, anh ta vô thức rùng mình một cái, tất cả những điều này đều bị nhóm người âm thẩm để ý.
"Lưu đại ca."
Thái độ của Chu Vinh cực kì tốt, biểu hiện ra vẻ vô cùng thân thiện, hơn nữa còn nhìn về hướng chủ quán đang nhìn một cái, giả vờ tò mò hỏi:
"Anh đang nhìn gì vậy?"
Chủ quán nghẹn ngào, đầu tiên là mím môi, sau đó vội vàng thấp giọng nói:
"Mọi người vào trong trước, vào trong rồi nói."
Sau khi người cuối cùng bước vào lữ quán, ông chủ lập tức đóng cửa lớn lại, sau đó anh ta ngập ngừng một chút, dường như không yên tâm, lại đi tìm một thanh gỗ dài để giữ cửa từ bên trong.
Làm xong tất cả những chuyện này, khuôn mặt vốn căng thẳng của ông chủ mới dịu đi được một chút, anh ta thận trọng nằm bò trên khe cửa nhìn ra ngoài, một lúc lâu sau mới rụt cổ lại.
"Nhóm người đến từ nơi khác các anh sao lại dính líu vào bọn họ?"
Ông chủ vừa mới định thần lại nhìn nhóm người rồi nói, giọng điệu không mấy khách khí.
"Chúng tôi trở về thăm họ hàng."
Tưởng Trung Nghĩa cách ông chủ gần nhất, cho nên định kiếm một cái cớ để qua mắt anh ta, tiếp tục nói:
"Mấy người chúng tôi đã lăn lộn bên ngoài nhiều năm, lần này chuẩn bị về quê sống... ..."
Nhưng không ngờ——
"Anh nói dối!"
Sắc mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền