ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 113. Tên mập lợi hại

Chương 113: Tên mập lợi hại

Mọi người: "???"

Trần Hiểu Manh ngây ra mấy giây, đồng tử đột nhiên co rút:

"Hách Soái, tôi... tôi giết chết anh!!"

Khung cảnh đang vô cùng nghiêm túc ban đầu, đột nhiên trở nên hỗn loạn như gà bay chó chạy, nhưng may thay cũng đã được đưa ra được lựa chọn cuối cùng.

Sáng sớm ngày mai, mọi người sẽ đi theo đoàn người trưởng thôn đến đích của chuyến đi này — thôn Tiểu Thạch Giản.

Nếu như đã đưa ra quyết định, mặc dù mấy người Bùi Càn không muốn, nhưng vẫn phải chấp nhận kết quả này, nhiệm vụ ngày hôm nay đã kết thúc.

Đêm đã khuya, việc tiếp theo là nghỉ ngơi thật tốt, để chuẩn bị cho chặng đường dài ngày mai.

Sự gian khổ của việc đi đường núi trong nhiều giờ không phải là thứ mà những người bình thường sống trong thành phố có thể hiểu được, đặc biệt là trong nhóm còn có những người như Bùi Càn hay Bôn Phú.

Những người trong nhiệm vụ không ai biết mình có thể sống sót đến ngày mai hay không, nên những lời hàn huyên không cần thiết cũng được lược bỏ. Bởi vì ý kiến của mình được tiếp thu nên hiển nhiên là tâm tình rất tốt, Chu Vinh bắt đầu giới thiệu cho mọi người nơi ngủ qua đêm.

Theo lời anh ta nói, chủ quán đã mở bốn phòng cho nhóm bọn họ.

Ngoại trừ một phòng ở tầng ba, ba phòng còn lại đều ở tầng hai.

Điểm sinh ra của anh ta cũng là một căn phòng trên tầng hai, 208.

207 và 209 cạnh 208 là phòng của bọn họ, vợ của chủ lữ quán đã giao chìa khóa cho mình, đều ở trên người anh ta.

Nhưng vấn đề bây giờ là bọn họ có tám người, nhưng trong đó lại có năm nam và ba nữ.

Rất hiển nhiên là phải có hai người khác giới ở trong cùng một phòng.

Nhưng...

Ánh mắt của mọi người đều vô thức liếc nhìn Giang Thành và Trần Hiểu Manh.

Giang Thành tỏ ra không quan tâm, nhưng nằm ngoài dự đoán là Trần Hiểu Manh. Thái độ của cô ta khác thường, không hề tỏ ra phản đối, mà ngược lại là đồng ý.

Nhưng cô ta đã chủ động yêu cầu nói, mình muốn ở căn phòng tầng ba.

Đối với việc này, những người khác thở phào nhẹ nhõm, căn phòng trên tầng 3 vắng vẻ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, mặc dù còn chưa đến thôn Tiểu Thạch Giản, nhưng mọi người cũng không khỏi đề cao cảnh giác.

Việc chia phòng kết thúc.

Chu Vinh vẫn ở trong phòng của mình, 208, Tưởng Trung Nghĩa ở cùng với anh ta.

Bôn Phú không có tí lập trường nào ở cùng với Bùi Càn, trong phòng 207.

Hai người phụ nữ còn lại là Lý Lộ và Vu Mạn ở phòng 209.

Giang Thành và Trần Hiểu Manh ở tầng ba, phòng 307.

Ở ngay trên Bôn Phú và Bùi Càn.

Tiện nghi trong phòng khá cũ, thậm chí còn có vài vết vá trên ga trải giường, nhưng cũng may là rất sạch sẽ, một chiếc bàn gỗ đổ nát không chút bụi bặm, xem ra ông chủ cũng thường xuyên lau chùi.

Giang Thành vừa vào phòng liền không chút ngại ngùng nhào lên giường, giãy giụa một hồi rồi làm ra một tư thế rất kỳ quái, sau đó quay đầu lại, nháy mắt với Trần Hiểu Manh sa sầm mặt mũi đang đứng phía sau, ngượng ngùng hỏi:

"Cô tắm trước hay tôi tắm trước?"

Trần Hiểu Manh như đã đạt được mục đích nên cũng không vội vã, ánh mắt cô ta nhìn Giang Thành như nhìn một người chết vậy, lạnh lùng nói: "Đồ đâu?"

Giang Thành giả vờ kinh ngạc, mở to mắt:

"Đồ gì cơ?"

"Đồ mà anh đã lấy cắp của tôi!"

"Tờ báo kia à."

Giang Thành như nhớ lại, chép miệng nói:

"Nhưng đó không phải là cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip