Chương 62: Quy tắc
"Vậy cô phải đi hỏi bọn họ chứ."
La Nhất trả lời.
"Chủ nhiệm Lý kia đã nói gì với anh?"
La Nhất cau mày:
"Chủ nhiệm Lý cái gì?"
"Chính là người cầm đầu bắt anh đó, chủ nhiệm giáo vụ."
Chu Thái Phúc ở bên cạnh hỗ trợ giải thích:
"Cô ta họ Lý, chủ nhiệm Lý."
La Nhất trông bộ dạng càng thêm hoang mang:
"Làm gì có chủ nhiệm nào, chỉ có ba nữ bảo vệ, mọi người đều đã thấy rồi đó."
"Xì-"
Tên mập hít sâu một hơi, hướng phát triển của kịch bản này không đúng cho lắm.
Nhưng nếu như La Nhất đã nói như vậy, mọi người cũng không còn lựa chọn nào khác, nhưng nhìn từ ánh mắt, không ai tin lời anh ta nói.
Đều nhận định anh ta đang che giấu bí mật cho riêng mình.
Cuối cùng, giải tán trong sự buồn bực.
Sau khi trở lại phòng, đầu tiên Chân Kiến Nhân dán người vào cửa, im lặng lắng nghe trong vài phút, xác định không có ai nghe lén, mới đi đến giường của La Nhất ngồi xuống.
Anh ta hất hất cằm, chậm rãi nói:
"Bây giờ anh có thể nói rồi."
Không ngờ...
"Những gì tôi nói đều là sự thật."
La Nhất lộ ra vẻ bất đắc dĩ, khoát khoát tay nói:
"Ở đó thật sự là không có manh mối gì, tôi đang định đi thì bị mấy nữ bảo vệ xông vào bắt được."
"Bọn họ đóng cửa lại, không nói lời nào, đã cho tôi một trận."
"Sau đó nữa... thì các anh đến."
...
"Bốp!"
Giang Thành ném cái xương vịt đã gặm vào trong túi, rồi quay sang nói với tên mập:
"Mập này, vặn chai hồng trà lạnh cho tôi, tay tôi có dầu."
Tên mập vặn nắp chai đưa tới, sau khi nhận lấy, Giang Thành "ừng ực" nốc vài ngụm, cảm giác cay cay trong miệng cũng dịu đi rất nhiều.
"Mập này." Giang Thành vừa vật lộn với cái đầu vịt, vừa nghiêng đầu hỏi:
"Anh không ăn à?"
Tên mập lắc đầu, trên khuôn mặt mập mạp hiện lên sự lo lắng.
Một lúc lâu sau, anh ta ngẩng đầu lên hỏi: "Bác sĩ," Anh ta nhìn chằm chằm Giang Thành:
"Anh cảm thấy La Nhất có nói thật không?"
Giang Thành để đầu vịt trong tay xuống, suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói:
"Chắc là thật."
"Nói thế nào?"
"Anh ta không cần thiết phải nói dối."
Giang Thành nói:
"Bọn họ cho rằng mình đã bị quỷ nhắm tới, cho nên hiện tại người vội chạy trốn khỏi nhiệm vụ nhất chính là bọn họ."
"Dưới điều kiện như vậy, bọn họ sẽ không làm chuyện tổn hại đến lợi ích đoàn đội, bọn họ muốn những người khác nhanh chóng tìm ra manh mối, để kết thúc nhiệm vụ."
"Anh có thể hiểu là như vậy."
Giang Thành quay đầu nhìn về phía 405 bên cạnh, vẻ mặt cung kính nói:
"Hai anh em Chân Kiến Nhân và La Nhất, bọn họ bây giờ là tay sai trung thành nhất của chúng ta."
Tuy rằng lời ẩn dụ của Giang Thành luôn rất kỳ lạ, nhưng tên mập suy nghĩ đơn giản một chút thì biết hắn nói có lý.
"Bác sĩ." Anh ta ngẩng đầu, tiếp tục hỏi:
"Nữ quỷ kia quỷ đột nhiên biến mất là như thế nào?"
Nghe được câu hỏi này, sắc mặt Giang Thành hơi thay đổi, hắn dừng lại một chút, như thể vì nể mặt nữ quỷ, hắn vứt nửa cái đầu vịt trong tay đi.
Một lúc sau, mới trả lời:
"Hiện tại có thể khẳng định là, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt, bây giờ manh mối quá ít, tôi không thể đưa ra phán đoán cụ thể, nhưng tôi nghi ngờ có liên quan đến quy tắc."
Tên mập hơi mở to mắt ra:
"Anh nói. . . quy tắc?"
Phàn Lực đã từng đề cập đến những câu tương tự, nhưng thật đáng tiếc còn chưa nói hết, thì người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền