Chương 70: Hồ sơ
Chu Thái Phúc đang đứng trước một kệ đựng hồ sơ, thần sắc trông có vẻ hơi kỳ lạ, Dư Văn đứng bên cạnh anh ta.
Ở đây rất tối, nguồn sáng duy nhất đến từ chiếc điện thoại di động trong tay của Dư Văn.
Khuôn mặt của họ được che khuất trong bóng tối.
"Tại sao lại vậy?"
Dư Văn nhìn cảnh tượng trước mắt, lông mày hơi cau lại, sự ung dung đã không còn.
Kệ hồ sơ được chia làm 4 tầng, từ trên xuống dưới.
Ngoại trừ tầng một không có dấu vết bị lục lọi, ba tầng còn lại đều bị lục lọi lung tung lộn xộn, trên mặt đất có vương vãi rất nhiều túi giấy kraft.
Chu Thái Phúc quỳ xuống, đưa tay sờ vào.
Trên túi giấy không có bụi lưu lại, là gần đây mới làm thành như vậy.
Nói cách khác, là La Nhất đã làm.
Có vẻ như anh ta đã lấy đi manh mối về nữ quỷ ở đây.
Nhưng... vừa rồi bọn họ đã tìm kiếm rồi, không hề có bất kì phát hiện gì.
Chu Thái Phúc chậm rãi đứng lên, giọng nói lạnh lùng:
"Xem ra quỷ đã mang manh mối đi rồi."
Đây là tình huống mà anh ta không mong muốn nhất.
Nửa đêm ngày mai là thời hạn cuối cùng.
Thời gian của bọn họ không còn nhiều nữa.
"Đi." Không do dự nữa, Dư Văn xoay người đi ra ngoài.
Chu Thái Phúc đi theo phía sau cô, do dự nói:
"Đi đâu? Trung tâm thiết bị à?"
"Tòa C, phòng học nhạc."
Sau khi đóng cửa lại, cả hai nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang...
Nơi đây lại khôi phục sự im lặng chết chóc.
Một vài phút trôi qua.
Có một loạt tiếng ma sát cực kỳ khẽ, cánh cửa đóng chặt bị đẩy ra một khe hở.
Cánh cửa này nằm đối diện với phòng hồ sơ.
Trông không có gì nổi bật.
Một lúc sau, từ trong khe cửa có một con mắt đầy tia máu từ từ xuất hiện.
Con mắt đó nhìn trái nhìn phải, quay đầu lại, nhỏ giọng nói:
"Bác sĩ, bọn họ đi rồi."
Giang Thành từ trên chiếc ghế mây đầy bụi ngồi dậy, sau khi đứng dậy, trước tiên hắn vỗ vỗ phủi bụi trên mông, kẹp dưới cánh tay là một túi giấy kraft.
Nếu nhìn kỹ, vẫn có thể thấy vết máu ở góc túi giấy.
"Bác sĩ." Tên mập nuốt nước miếng, nhìn Giang Thành, biểu cảm nịnh nọt cùng khâm phục nói:
"Anh thật là lợi hại, làm sao anh biết bọn họ sẽ tới phòng hồ sơ tìm manh mối?"
"La Nhất bị quỷ thay thế, tất nhiên bọn họ sẽ nghĩ đến việc anh ta chết trong phòng hồ sơ, từ đó liên tưởng đến anh ta có thể đã tìm thấy một số manh mối quan trọng nên bị quỷ giết người diệt khẩu."
Giang thành đơn giản trả lời.
"Nhưng..." Tên mập nghi hoặc một hồi, sau đó ngẩng đầu hỏi:
"Bọn họ không có máy ảnh, làm sao có thể chắc chắn La Nhất bị quỷ đóng giả?"
Giang Thành cầm túi giấy kraft trong tay, miệng túi đã bị xé ra, hiển nhiên La Nhất đã nhìn thấy đồ vật bên trong.
"Là gương." Đổ lật túi giấy kraft, một quyển sổ nhỏ rơi ra từ bên trong, Giang Thành vừa mở ra, vừa thản nhiên trả lời:
"Tôi thấy Trương Nhân Nhân đã từng sử dụng, thông qua gương phản chiếu cũng có thể xác thực quỷ."
Nghe Giang Thành nhắc đến Trương Nhân Nhân, tên mập chợt nhận ra vừa rồi không nhìn thấy nữ nhân này.
"Bác sĩ." Tên mập nhìn về phía cửa, nói với giọng điệu kỳ lạ:
"Trương Nhân Nhân kia đã tách khỏi bọn họ rồi."
"Ừm." Giang Thành nhìn chằm chằm tập tài liệu, vừa lật từng trang, vừa đáp:
"Không những đã tách khỏi bọn họ, mà cũng tách khỏi thế giới này rồi."
Như chợt hiểu ra điều gì, tên mập kinh ngạc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền