Chương 795: Đích đến
Bầu không khí trong xe ngột ngạt, đại khái khoảng 20 phút sau, chiếc xe dừng lại.
Cửa xe mở ra, bên ngoài một vùng mờ mịt.
May mắn thay, mấy người Giang Thành cũng đã làm quen, chỗ quỷ dị của chiếc xe buýt này, bọn họ đã sớm được lĩnh giáo qua rồi, bên trong và bên ngoài cửa xe buýt hoàn toàn là hai thế giới.
Nếu không đi qua cửa xe, hoàn toàn không thể nhìn thấy phía bên kia.
"Bác sĩ." Tên mập trên mặt tràn đầy nghi hoặc nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe:
"Bây giờ chúng ta xuống xe sao?"
Giang Thành không trả lời, qua hơn 10 giây, cửa xe vẫn không có ý định đóng lại, ắt nghĩ chắc là cũng đang đôi co cùng với bọn họ, có vẻ như là các người không xuống xe, ta cũng sẽ không đi.
"Xuống thôi." Giang Thành thở dài:
"Hai người đi theo tôi."
Sau khi rời khỏi cửa xe, chân chạm xuống đất, sương mù như chợt tan đi, một thế giới khác hiện ra trước mặt.
Có ánh sáng chiếu lên trên mặt, ngẩng đầu lên, phía trên đỉnh đầu là một ngọn đèn đường.
Khung cảnh xung quanh trông quen thuộc.
Đó là con phố mà bọn họ đã rời đi.
Trời cũng vẫn còn tối.
"Quay về rồi!"
Hòe Dật vui mừng kinh ngạc nói, mặc dù hoàn thành nhiệm vụ trở lại thế giới hiện thực là thường lệ của ác mộng, nhưng không biết tại sao, lần này cảm giác lại khác.
Có lẽ là do đã bị kìm nén quá lâu ...
Tìm được xe, trở lại phòng làm việc, đã là nửa đêm sau, Giang Thành hỏi Hòe Dật là quay về tìm em gái mưa, hay là ở lại với bọn họ.
Hòe Dật cực kì kiên quyết yêu cầu ở lại, nói trời sáng rồi đi, anh ta cũng không vội.
Giấc ngủ này rất sâu, Giang Thành mơ thấy rất nhiều người, nhưng không nhìn thấy mặt, đều là bóng lưng, từng người một, đi ngay trước mặt hắn.
Nhưng chỉ cần nhìn bóng lưng, hắn đã cảm thấy quen thuộc, là loại quen thuộc đã khắc sâu vào tâm trí, hắn muốn đuổi lên, nhìn rõ khuôn mặt của bọn họ.
Bóng lưng chỉ bước đi chậm rãi, nhưng hắn có đuổi theo thế nào cũng không thể đuổi kịp.
Cuối cùng hắn đuổi đến trước một cánh cửa.
Tất cả mọi người đều bước vào cánh cửa này, nhưng chờ khi hắn đến nơi, cửa đã đóng lại.
Đó là một cánh cửa màu đen, rất cao, rất lớn, phía bên phải cửa, có viết con số 13 bằng sơn trắng.
Hắn đợi ở bên ngoài rất lâu, muốn đợi những người đó đi ra.
Đây là một tòa nhà rất lớn, xung quanh còn xây tường bao quanh thành một vòng.
Bức tường màu xám chì, cao đến mức tưởng chừng như chạm tới bầu trời.
Đối với nơi này, Giang Thành có một loại cảm giác khó tả.
Vừa quen thuộc, lại vừa sợ hãi, hắn muốn gõ cửa, nhưng hắn giơ tay lên, lại trì hoãn không dám thả xuống, như thể nếu gõ vào cánh cửa này, thì sẽ có chuyện gì đó khủng khiếp xảy ra.
Bên trong vang lên tiếng ca khe khẽ.
Đồng tử của Giang Thành dần dần thu hẹp lại.
Tiếng ca huyễn hoặc hư vô, thoát ra từ khe hở trên cửa, từ bức tường và từ mọi nơi có thể, xuyên thấu chính xác đến tai hắn, giống như lễ Mi-sa cổ xưa nhất.
Hắn không nghe rõ lời bài hát cho lắm, nhưng lại có thể cảm nhận được nỗi bi thương trong giai điệu.
Bên trong tòa nhà, đang tổ chức một lễ tang. ...
Sáng sớm hôm sau, Giang Thành còn chưa nghỉ ngơi tốt đẩy cửa phòng ngủ ra, Hòe Dật đang ngồi trên ghế sofa bên ngoài, nhìn thấy Giang Thành đi ra liền nói:
"Anh Giang, anh mau khuyên anh Phú Quý đi, từ lúc sáng sớm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền