Chương 804: Tư lợi
Người đàn ông cao bồi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía vị trí của Vô, thấp giọng nói:
"Mệnh lệnh của tiên sinh là giữ chân anh ta, không cho phép trốn thoát, nhưng cũng không được làm bị thương."
Anh ta nheo mắt:
"Nếu thật sự muốn giết anh ta, cậu cho rằng anh ta có thể sống sót đến bây giờ trong tay ba chúng ta sao?"
"Cũng đúng." Cậu bé ra vẻ vuốt cằm nói.
Mặc dù ngoài miệng không tha cho ai, nhưng đối với thực lực của ba tên này, với tư cách là số 13, cậu ta vẫn biết rõ.
Số 1,2 và 3 của Đỏ Thẫm đều tập hợp đông đủ, ba người bọn họ muốn hợp lực để bóp cổ một người, dựa trên tính toán của bản thân, số người có thể sống sót chỉ đếm được trên một bàn tay.
Trong tương lai có thể sẽ có cơ hội, nhưng ở hiện tại thì, bóng đen trước mặt cậu ta vẫn chưa đủ tư cách.
"Đầu hàng đi, Đỏ Thẫm chúng ta có chính sách."
Số 13 hét lên, kéo dài cổ họng ra:
"Chúng ta ưu đãi tù binh!"
"Cọt kẹt——"
Cánh cửa cũ mở ra, Lâm Uyển Nhi là người đầu tiên bước ra ngoài, Giang Thành đi theo phía sau Lâm Uyển Nhi, duy trì một phạm vi mà hắn cho là an toàn.
Tên mập thì lon ton đi theo Giang Thành, đôi mắt tò mò nhìn xung quanh.
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
Lâm Uyển Nhi nhìn Vô ở giữa sân:
"Những gì tôi muốn nói, chắc hẳn là bọn họ đều đã nói hết với anh rồi, giá cả anh có hài lòng không?"
"Chỉ cần anh từ bỏ cánh cửa trên người cậu ấy, thứ mà tôi nói coi như là để đền bù cho anh."
Lâm Uyển Nhi thay đổi giọng điệu:
"Nhưng hy vọng anh hiểu rằng, đồ của tôi không phải dễ dàng có được như vậy, trong khoảng thời gian này, anh phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của cậu ấy."
Lâm Uyển Nhi chỉ vào Giang Thành nói.
Vài giây sau, trên mặt đất xuất hiện một dòng chữ máu xiêu vẹo:
"Đưa đồ cho tôi."
Lâm Uyển Nhi liếc nhìn số 13 trong góc, số 14 hiểu ý, mỉm cười lấy ra một thứ giống như trục cuốn tranh từ trong tay rồi từ xa ném về phía Vô.
Sau khi Vô đón lấy nó bằng một tay, không mở nó ra ngay lập tức, mà nhìn vào Giang Thành và Lâm Uyển Nhi một cái, rồi xẹt một cái, biến mất trong nháy mắt.
Cùng lúc đó, dưới chân Giang Thành lại xuất hiện cái bóng của chính mình.
Giang Thành cũng không có suy nghĩ nhiều, hắn chỉ chú ý tới cái nhìn phức tạp cuối cùng của Vô, phát hiện ra sự không cam tâm nhưng lại không có lựa chọn nào khác.
"Chị đã làm gì anh ta rồi?"
Giang Thành hỏi.
Lâm Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đưa tay ra, không biết từ lúc nào, trên bầu trời bay lơ lửng những hạt mưa nhỏ, một giọt mưa vừa vặn rơi xuống lòng bàn tay Lâm Uyển Nhi.
"Mau sớm quay về đi, tôi không giữ cậu thêm nữa."
Lâm Uyển Nhi thu lòng bàn tay lại, nhìn về phía Giang Thành:
"Tôi cũng không có gì để dặn dò cậu, những cái cần dạy, cậu đều đã học được rồi, hơn nữa còn tốt hơn cả tôi nghĩ."
"Trong khoảng thời gian này đừng tới tìm tôi, cậu cũng tìm không được, thời điểm thích hợp, tôi sẽ tới tìm cậu."
Lâm Uyển Nhi cuối cùng nói.
Giang Thành xoay người rời đi, khi tên mập đi ngang qua Lâm Uyển Nhi, phát hiện ra Lâm Uyển Nhi đang nhìn mình, bác sĩ không chào hỏi gì đã rời đi, anh ta cảm thấy mình nên nói gì đó, gãi gãi đầu, cuối cùng nặn ra mấy chữ:
"Sếp Lâm, chị hãy bảo trọng!"
"Cậu cũng vậy."
Lâm Uyển Nhi gật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền