Chương 817: Đồng nghiệp
"Công ty chúng tôi ở Thành Nam, cao ốc Hữu Nhuận các anh biết chứ, tầng 10 đến tầng 14 bên trong, đều là của công ty chúng tôi."
"Sau khi vào trong cao ốc, tôi đi thang máy lên trên, trong thang máy, tôi còn cố ý liếc nhìn thời gian, là... là 12h15, tôi nhớ rất rõ."
"Thang máy dừng lại khi đến tầng 10, chỗ làm việc của tôi ở tầng 10, là một khu văn phòng công cộng rất rộng, cửa là đang mở, bên trong chỉ có một ngọn đèn duy nhất, không phải... không phải là đèn chiếu sáng trên trần nhà, là đèn bàn, một chiếc đèn bàn rất nhỏ, xung quanh tương đối tối."
"Vị trí đang sáng đèn là chỗ làm việc của tôi."
Uông Khiết nói:
"Nhờ có ánh sáng của đèn bàn, tôi thấy bàn làm việc của mình rất bừa bộn, khi đến gần thì phát hiện một số đồ vật vốn được đặt ở trên bàn làm việc đã bị ném xuống đất, như bị người ta lật tung lên vậy."
"Lúc đó tôi tức giận đến mức lập tức muốn tìm đồng nghiệp để hỏi cho rõ ràng, rút cuộc anh ta muốn gì, cho dù có gấp đến đâu, cũng không thể tùy tiện động vào đồ của người khác được."
"Hơn nữa... hơn nữa những thứ như con dấu thì ai lại để ở bên ngoài, nhất định là để trong ngăn kéo khóa lại."
"Nhưng tôi không tìm thấy đồng nghiệp, không phải... không phải là không tìm thấy, mà là cả khu văn phòng không có một ai cả."
"Tôi đã hỏi tận mấy lần, xung quanh đều rất yên tĩnh."
Nói đến đây, Uông Khiết đột nhiên ngẩng đầu, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Giang Thành, nhỏ giọng nói:
"Anh có thể hiểu được cảm giác đó không, xung quanh rất tối, ở ... ở trong bóng tối những bóng đen lờ mờ, tựa như đang ẩn giấu thứ gì đó, rõ ràng là một nơi rất quen thuộc, nhưng lúc này, tôi lại cảm thấy rất xa lạ, loại cảm giác xa lạ không thể diễn tả được...
Giọng của Uông Khiết càng nói càng nhỏ, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
"
Cô Uông, cô không nghĩ đến việc bật đèn sao?
" Hạ Cường bình tĩnh hỏi, cố gắng không kích động đến cô ta.
"
Bật đèn...
" Uông Khiết dừng lại, lập tức nhìn Hạ Cường, môi run run nói: "
Đương nhiên là tôi có nghĩ tới rồi, nhưng vô dụng! Đèn... Đèn hỏng rồi, không đúng, chắc là do công tắc, hoặc... hoặc có gì đó không ổn với đường dây...
"
Lo lắng Uông Khiết chịu không nổi mà quy sụp, Giang Thành đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Uông Khiết, an ủi nói: "
Cô Uông, cô đừng sợ, có tôi ở đây.
"
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Giang Thành, cảm xúc của Uông Khiết lại dần dần bình tĩnh lại, cô nói tiếp: "
Ngay lúc tôi đang định rời đi thì đột nhiên bên ngoài chợt lóe lên một tia chớp."
"Lúc này tôi mới để ý thấy bên ngoài trời đang mưa, mưa rất to, khu văn phòng có cửa kính lớn từ trần đến sàn, nên tôi có thể nhìn ra bên ngoài, nhưng màn mưa đã chặn hết mọi thứ".
"Vừa rồi chính là nhờ ánh chớp nên tôi mới nhận ra lối đi cách chỗ làm việc của tôi không xa."
"Sàn hành lang rất bừa bộn, mấy thùng rác vứt dưới đất, rác bên trong lăn đầy trên sàn, còn có một số tờ thông tin các loại, đúng rồi, một chiếc ghế văn phòng cũng đổ ra đất, như thể có người vừa men theo lỗi này chạy ngang qua, trong lúc hoảng loạn thì đụng phải".
"Phản ứng đầu tiên của tôi là đồng nghiệp mời tôi đến đây, chắc chắn là anh ấy!"
"Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng lại lo lắng cho anh ấy, nên lấy điện thoại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền