Chương 821: Đêm mưa
"Lúc chúng ta tới thì đã như thế này rồi."
Ngô Bân vừa nhìn hiện trường vừa nói.
Đoàn người dừng lại trước bàn làm việc.
Trên bàn làm việc rất bừa bộn, một số giấy tờ, bút các loại, rơi đầy dưới sàn, bên cạnh ghế còn có một chiếc túi xách màu đỏ.
Cho người ta cảm giác, chủ nhân của chiếc bàn này đã rời đi rất vội vã.
"Chiếc bàn này làm việc này là vị trí của Uông Khiết."
Tổ trưởng Trương khàn giọng nói:
"Nhìn hiện trường, lúc đó chắc là cô ấy đang làm việc, hơn nữa trong quá trình này đã phát hiện ra hung thủ, sau đó hoang mang vội vàng chạy trốn theo lối này, nhưng đến vị trí lối thoát hiểm thì bị đuổi kịp, một đòn chí mạng"
.
Nghĩ đến vết thương trên thi thể, cũng như trạng thái của thi thể, Giang Thành tin vào phán đoán của tổ trưởng Trương.
Thi thể nằm úp mặt xuống đất, vết thương chí mạng duy nhất là một vết rách từ vai phải xuống bụng dưới bên trái.
Rõ ràng là, bị người ta từ phía sau lưng đuổi kịp, một lưỡi rìu chém từ trên xuống.
Ngô Bân nhìn những chiếc ghế đổ trên mặt đất, còn có thùng rác bị đá đổ, nói thêm:
"Chúng tôi đã tìm thấy vài vết xước nhỏ trên thi thể của Uông Khiết, vết thương còn rất mới, chắc là do trong quá trình chạy trốn gây nên, chỉ là ..."
Giọng điệu của ông ta đột nhiên trở nên do dự.
"Đội trưởng Ngô, có chuyện gì cứ nói đừng ngại."
Hạ Cường nhìn vào mắt Ngô Bân, chân thành nói.
Một lúc sau, Ngô Bân hít một hơi thật sâu, hạ giọng nói:
"Chỉ là tại hiện trường chúng tôi không tìm thấy bất kì dấu vết nào của hung thủ."
Tổ trưởng Trương luôn cẩn trọng vào lúc này cũng lên tiếng:
"Đội trưởng Hạ, chúng tôi không có bản lĩnh như các anh, nếu như dựa trên kinh nghiệm của tôi để đánh giá vụ án này, thành thật mà nói, tôi không thể hiểu được."
Xét từ hiện trường, vụ án xảy ra ở đây giống hệt như những gì "Uông Khiết" miêu tả, nhưng người chết lại chính là Lý Mộng Dao, người vừa mới biến mất cách đây không lâu.
Càng kỳ quái hơn nữa là ở thế giới này, tên của Lý Mộng Dao, vậy mà đã bị đổi thành Uông Khiết.
Không ai biết tại sao, nhưng sự quỷ dị trong đó không khỏi khiến người ta cảm thấy trong lòng hoảng sợ.
Hạ Cường suy nghĩ một lúc, nhớ lại "Uông Khiết" đã nói rằng, sau khi "cô" nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp, đến khu vực văn phòng, bên ngoài đột nhiên đổ mưa dữ dội, kèm theo sấm chớp.
"Tối hôm qua trời đổ mưa vào lúc nào, lúc nào thì lại tạnh?"
Hạ Cường hỏi.
Một câu hỏi rất bình thường, nhưng vẻ mặt của Ngô Bân và tổ trưởng Trương đều trở nên cổ quái. Cuối cùng, Ngô Bân lịch sự trả lời:
"Đội trưởng Hạ, hôm qua trời không mưa."
"Trời không mưa?"
"Phải." Ngô Bân nói:
"Ở chỗ chúng ta đã một tuần không mưa rồi, có phải là anh... nhớ nhầm rồi không?"
Hạ Cường phản ứng rất nhanh, đưa tay xoa xoa mũi, giọng mệt mỏi trả lời:
"Gần đây tôi bận quá, mới từ nơi khác về, nhớ nhầm rồi, là thành phố tôi ở trước đó mưa."
Ngô Bân rất khách sáo nói:
"Đội trưởng Hạ, độ khó của vụ án mà các anh phụ trách chắc chắn là chúng tôi không thể so sánh được, chạy tới chạy lui thật sự rất khó khăn."
"Đâu có." Hạ Cường xua tay nói:
"Kỹ năng có chuyên môn, mục tiêu của mọi người đều giống nhau, chúng ta chỉ cần làm tốt công việc của mình là được."
Sau khi khảo sát hiện trường xong, mọi người rời đi, Hạ Cường và Ngô Bân cũng như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền