ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 827. Buông tay

Chương 827: Buông tay

"Cô Uông, người đồng nghiệp gọi cô đến, cô không hề quen biết, có phải không?"

Chu Đồng hỏi như thường lệ, mọi người cố gắng hỏi từng câu một.

"Đúng... đúng vậy, tôi không hề quen biết anh ta."

Uông Khiết đau đớn lắc đầu, giọng nói có chút run rẩy vì kinh sợ:

"Không, không đúng, nói chính xác là không có ai quen biết anh ta, người trong công ty chúng tôi đều nói chưa từng gặp anh ta, anh ta không phải là nhân viên của công ty chúng tôi! Anh ta không phải!"

Giang Thành trông có vẻ như là muốn đưa tay ra, an ủi người phụ nữ đáng thương này một chút, nhưng giữa chừng lại đột nhiên nghĩ đến sự đáng nghi về thân phận thật sự của Uông Khiết, nên lại thu tay lại nói:

"Cô Uông, cô đừng sợ, chúng tôi đều ở đây, cô rất an toàn."

Nghe vậy, Uông Khiết đột nhiên ngẩng đầu nhìn Giang Thành, đôi mắt sưng đỏ tràn đầy sợ hãi:

"Tôi... rốt cuộc tôi đã gặp phải chuyện gì vậy? Có phải là như trong phim, như trong phim xuất hiện thứ kia, quỷ, có phải là quỷ không?"

"Các anh đừng giấu tôi, tôi sắp chết, tôi sắp chết rồi, tôi còn chưa muốn chết, tỗi vẫn còn trẻ, woo woo woo..."

Nói đến cuối cùng, Uông Khiết che mặt lại, nhỏ tiếng bắt đầu khóc, nếu như không phải biết rõ chân tướng sự tình, mọi người đúng là sẽ thương xót cho người phụ nữ này.

"Cô Uông, sau đó thì sao, người gọi điện thoại cho cô đã xảy ra chuyện gì?"

Giang Thành kiên nhẫn hỏi:

"Cô đã phát hiện ra thi thể của anh ta ở đâu, giữa chừng có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?"

Kết hợp với những sự việc trước đó, thi thể mà Uông Khiết "phát hiện" chính là Lý Mộng Dao mất tích, mà lần này thi thể mà Uông Khiết nhắc đến, rất có khả năng chính là người sắp chết trong số bọn họ.

Nếu như có thể biết vị trí của người tiếp theo sắp chết, cũng như một số thông tin cụ thể, vậy thì bọn họ có thể đưa ra các biện pháp đối phó có chủ đích.

Ví dụ như chạy theo một hướng khác, hoặc là tuyệt đối tránh khỏi địa điểm tử vong, có phải là... sẽ có thể viết lại đoạn kết giống như kịch bản không?

Nhưng giây tiếp theo, sau khi nghe được câu hỏi, Uông Khiết lắc đầu, dùng giọng cổ quái và yếu ớt nói:

"Tôi... tôi không nhớ, tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra với anh ta..."

Ánh mắt của mọi người đều run rẩy, cuối cùng, cũng xuất hiện thứ khác với trước đó.

Hạ Cường cau mày, thấp giọng hỏi:

"Cô Uông, cô nói cô không nhớ đồng nghiệp gọi điện cho cô đã xảy ra chuyện gì, là có ý gì?"

"Là người này chưa chết, vẫn còn sống sao?"

Hoè Dật nhịn không được, xen vào.

"Uông Khiết" ôm đầu ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt đau khổ:

"Tôi... tôi không biết, tôi cũng không biết phải giải thích thế nào với các anh, anh ta đã chết rồi, chắc chắn là đã chết rồi, tôi đã nhìn thấy thi thể của anh ta, nhưng... nhưng tôi quên mất rồi, tôi quên mất rút cuộc đã tìm thấy thi thể của anh ta ở đâu rồi, cũng không nhớ thi thể đó trông như thế nào nữa, chắc là... chắc là do lúc đó trời quá tối, không có đèn, đèn hỏng rồi, tôi lại sợ hãi, kiểu hoảng loạn không biết làm sao."

Nói đến đây, Uông Khiết bỗng nhiên trở nên kích động, tiến tới nắm lấy tay Giang Thành, kích động nói:

"Tôi biết những điều mình nói ra rất kỳ quái, các anh... các anh nhất định cho rằng tôi điên rồi, đúng không, nhưng tôi không có, tôi rất bình thường, xin các anh nhất định phải tin tôi, mọi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip