Chương 841: Sền sệt
Dựa theo vài bức tranh trước đó nhắc nhở, nội dung của tranh chính là vẽ ngay khoảnh khắc người chơi tử vong. Nếu có thể thuận lời nhìn thấy thêm nữa, vậy có thể tìm ra được địa điểm và hình thức tử vong của những nạn nhân tiếp theo.
Như vậy, cho dù bị đưa vào đêm mưa quỷ dị kia, nạn nhân chỉ cần tránh đi địa điểm tử vong tương ứng, thì tỷ lệ sống sót sẽ tăng lên với một mức độ đáng kể.
Nhưng lý tưởng và hiện thực luôn xuất hiện một độ lệch. Khi nhìn thấy bức tranh tiếp theo, nhóm người Giang Thành đều phải nhíu mày.
Có tranh ở đấy, nhưng tin tức trong tranh lại khá mơ hồ.
Ai nấy chỉ có thể nhìn ra đó là một người; nét vẽ đổ sẫm đậm đặc xung quanh cũng nói rõ kẻ này đã chết.
Nhưng đáng tiếc thay, bọn họ không thể nào nhận ra ai là người kế tiếp bị hại, thậm chí là nam hay nữ cũng không rõ.
"Nhìn không ra được."
Hạ Cường hạ giọng; quãng âm bình tĩnh của anh ta lại có phần dao động đôi chút, tựa như ẩn sâu bên trong là một nỗi không cam tâm:
"Cũng không nhận ra được phông nền."
Lúc này, cả nhóm mới chú ý một việc. Dọc theo mặt tường này, có khá nhiều tranh treo. Tuy nhiên, bắt đầu từ bức tranh trước mặt bọn họ đến những bức tiếp theo – tất cả đều rất mơ hồ.
Tính từ vị trí này, 10 bức tranh còn lại đều vẽ cảnh người chơi tử vong thê thảm.
Hòe Dật vô thức nuốt ực một cái, mà cảm xúc cũng nóng nảy dần. Sau khi nhận ra vấn đề này, Giang Thành bèn mở lời an ủi:
"Đừng quá khẩn trương. Có tranh của chúng ta ở đây, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc chúng ta chắc chắn phải chết. Về phần cụ thể đây là hình huống thế này, vậy cần phải điều tra thêm."
"Hoặc giả, đây đều là ảo giác."
Hạ Cường bổ sung:
"Mục đích là đẩy chúng ta rơi xuống vực sâu của nỗi sợ hãi."
Dù Hòe Dật cũng hiểu, rằng hai người bọn họ chưa chắc suy nghĩ đúng thật như vậy. Nhưng trước tình huống này, anh ta chỉ có thể tin tưởng mà thôi.
Dù sao đi nữa, một khi mất đi tín niệm tìm đường sống, vậy thì chết chắc.
Đứng cạnh một bức tranh mơ hồ, Giang Thành nhìn chằm chằm vào một góc của các nét vẽ. Ngay tại những vị trí giống nhau, đều có một dòng chữ nhỏ.
"Một ngày nọ, bỗng nhiên có..."
Tiếp theo, ắt hẳn là tên của một ai đó. Nhưng nhìn sơ, là bị vật gì đó che chắn lại.
"Cụm 'bỗng dưng có một ngày' có liên quan gì đến kịch bản nhỉ?"
Nhìn về phía ông chủ câu lạc bộ run lẩy bẩy trước người mình, anh ta cố đè nén cảm giác muốn đá ông ta ra khỏi đây ngay lập tức.
"Tôi... tôi không biết. Từ trước đến nay, tôi chưa từng bước vào căn phòng này."
Đầu lưỡi của ông chủ cứ như xoắn lại với nhau, khiến anh ta không thể nói năng lưu loát được:
"Kịch bản này hẳn là tên Gã sát nhân đêm mưa."
Anh ta lại nhấn mạnh – dường như chi tiết này khá quan trọng.
Trầm ngâm một lát, Giang Thành chậm rãi mở lời:
"[Bỗng dưng có một ngày] hẳn là ám chỉ cố định một ngày nào đó, chính là một ngày do kịch bản đặc biệt quy định. Chúng ta sẽ phải luân hồi vĩnh viễn trong ngày này - giống như chúng ta thức giấc trong cùng một gian phòng vào buổi sáng rồi bị cưỡng chế đi ngủ vào ban đêm. Chuyện này sẽ cứ mãi như thế, cho đến khi phá vỡ luân hồi, hoặc là..."
"Hoặc là khi tất cả những người chơi chúng ta đều bị giết chết."
Hạ Cường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền