Chương 843: Bóng tối
"Đúng vậy!" Chu Đồng gật đầu:
"Chính là như vậy!"
Hòe Dật trong đầu vừa mới nghĩ tới cảnh tượng này, liền cảm thấy tứ chi lạnh buốt, hơn nữa càng đáng sợ hơn là, bọn họ có bao nhiêu người có mặt như vậy, mà lại không một ai phát hiện ra sau lưng mình có một con quỷ đang đứng.
Không có tiếng bước chân, không có gì hết.
Trong lúc mọi người đang suy nghĩ, từ trong hành lang chợt vang lên tiếng bước chân, nghe có số lượng người còn không ít, vài giây sau, Ngô Bân dẫn theo vài người cảnh sát đi tới.
Hạ Cường đi lên nghênh đón.
"Đội trưởng Hạ, là gặp phải khó khăn gì rồi sao?"
Ngô Bân hỏi, từ những biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt của ông ta, có thể nhìn thấy sự bất an trong lòng ông.
"Có chút phiền phức, nhưng đều đã giải quyết xong rồi."
Hạ Cường cảm ơn:
"Cảm ơn đội trưởng Ngô đã phối hợp, nhưng tôi vẫn cần một chút thời gian."
"Không thành vấn đề, nếu như có bất kì chỗ nào cần chúng tôi phối hợp, nhất định hãy nói cho chúng tôi biết."
Ngô Bân rất chân thành nói.
Sau khi lại gọi chủ quán đến, tìm hiểu một số tình hình, nhóm người Giang Thành và Hạ Cường mới rời đi, là do Ngô Bân sắp xếp xe, không quay lại hiện trường vụ án, mà trực tiếp trở về văn phòng của bọn họ.
Trên đường đi bầu không khí khá ngột ngạt, Ngô Bân mấy lần lên tiếng, muốn xoa dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng mọi người ai nấy đều đang có suy nghĩ riêng, chỉ có Hạ Cường thỉnh thoảng lịch sự đáp lại vài câu.
"Vị tiểu huynh đệ này, cậu đang nhìn gì vậy?"
Ngô Bân đưa mắt nhìn về phía Giang Thành, người thanh niên này không ngừng nhìn chung quanh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, hành vi kỳ lạ này đã khiến vị cảnh sát hình sự lớn tuổi có cảm giác bất an khó tả.
Giang Thành dửng dưng đáp:
"Không có gì."
Im lặng một lúc, Ngô Bân đang ngồi ở ghế lái phụ ngửa cổ ra sau, thấp giọng hỏi:
"Là có thứ gì đang đi theo chúng ta sao, chúng tôi... những người bình thường chúng tôi không nhìn thấy được?"
"Không có." Giang Thành dùng giọng an ủi nói:
"Đội trưởng Ngô, ông đừng suy nghĩ lung tung."
Ngô Bân cẩn thận nuốt nước bọt: "Ồ."
Cho đến khi xuống xe, ánh mắt của Ngô Bân vẫn không hề thay đổi, nhìn trái nhìn phải, như thể chắc chắn có thứ gì đó đang đi theo bọn họ, chỉ là ông ta không nhìn thấy được mà thôi, cuối cùng vẫn là Hạ Cường ra mặt, xua tan nỗi lo lắng của ông:
"Đội trưởng Ngô, ông đừng căng thẳng, cứ để những việc này cho chúng tôi là được, còn nữa, hiện tại ông rất an toàn."
Nhìn vào mắt Hạ Cường, phần lớn sự bất an trong lòng Ngô Bân đều tiêu tan, những thứ mà Người Gác Đêm đối phó, chắc chắn không phải là thứ mà bọn côn đồ hung ác đó có thể so sánh được, cho nên ông mới có cảm giác bất lực từ đáy lòng, đó không phải là sức mạnh mà ông có thể chống lại.
"Đội trưởng Hạ, các anh hãy cẩn thận."
Ngô Bân nhắc nhở.
"Cảm ơn."
Đứng tiễn mấy chiếc xe đi xa, Hạ Cường hít sâu một hơi, nhìn sang Giang Thành:
"Anh có nhận thấy điều gì bất thường không?"
Giang Thành lắc lắc đầu, ánh mắt cũng dán chặt vào dòng người qua lại vội vã, ở một khía cạnh nào đó, nơi này cũng không khác gì thế giới hiện thực.
"Không nhìn thấy, cũng không có cảm giác đang bị nhắm tới."
Giang Thành nói:
"Nhưng theo những gì vừa nãy chúng ta trải qua, trong số mấy người chúng ta chắc hẳn đã có người bị quỷ nhắm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền