Chương 845: Mất tích
"Có khi nào là chủ quán đã rời đi trước rồi không?"
Giang Thành đưa ra một giả thuyết rất bình thường.
"Không thể." Giọng điệu của Ngô Bân ở bên kia rất chắc chắn:
"Hành lý của chủ quán vẫn còn ở trong văn phòng, giấy tờ tùy thân các thứ đều vẫn còn, chỉ có người thì không thấy đâu."
"Quan trọng hơn là, còn có một chiếc giày da để lại trong văn phòng, cách cửa không xa."
Ngô Bân nhấn mạnh:
"Chính là đôi mà chủ quán đã đi hôm nay, nhân viên này vừa nhìn đã nhận ra ngay."
"Hơn nữa trong lúc nhân viên này đang đợi chủ quán, vẫn luôn đứng ở quầy lễ tân của Câu lạc bộ suy luận, ngay bên cạnh cửa quán, anh ta không hề nhìn thấy ông chủ đi ra."
Chỉ dựa vào những chuyện hư ảo này mà lựa chọn báo cảnh sát thì có hơi khiên cưỡng, Giang Thành vẫn không có động tĩnh gì, hắn biết Ngô Bân vẫn còn có một số chuyện chưa nói.
"Nhân viên này nghĩ đến việc hôm nay cảnh sát tới quán, cùng với những sự bất thường trên người chủ quán sau khi cảnh sát rời đi, trong lòng đột nhiên dấy lên một loại dự cảm không lành."
"Anh ta lập tức lấy điện thoại di động ra, gọi số của chủ quán."
Nói đến đây, ngữ khí của Ngô Bân chợt trở nên trì trệ, hơi thở cũng dồn dập, Giang Thành theo bản năng khẽ cau mày, biết điểm mấu chốt đã đến rồi.
Ước chừng sau năm giây im lặng, giọng nói của Ngô Bân trở nên trầm thấp đến lạ lùng, ông ta nói:
"Điện thoại di động... điện thoại di động của chủ quán đã vang lên, ngay trong gian phòng làm việc này."
"Ở đâu?" Giang Thành cực kì phối hợp hỏi.
"Sau cửa." Ngô Bân nói:
"Tiếng chuông điện thoại là vang lên từ sau cửa! Phòng làm việc này bố trí không được tốt lắm, cửa có thể đẩy rộng ra, sau khi cửa từ bên ngoài đẩy ra, sẽ có một khoảng trống giữa cánh cửa và bức tường, nơi đó cũng coi như là một điểm mù."
Giang Thành nghĩ tới cảnh tượng lúc đó, hồi lâu mới hỏi:
"Vậy nên... chủ quán là đang trốn sau cửa?"
Giang Thành vốn định hỏi rằng thi thể của chủ quán là ở sau cửa, dẫu sao thì trong tình huống này, Giang Thành không nghĩ là anh ta có thể sống sót, nhưng vì để không làm Ngô Bân bị kích động, nên vẫn lựa chọn cách thận trọng hơn khi hỏi.
Nhưng câu trả lời của đối phương có chút ngoài dự liệu của hắn: "Không có." Ngô Bân trả lời một cách ngắn gọn: "Góc đó rất nhỏ, hoàn toàn không có chỗ để cho một người trốn, ở đó... ở đó có một bức tranh, tranh sơn dầu, treo sau cửa, một bức tranh sơn dầu rất lớn!
Khoảnh khắc nghe thấy nhắc đến "tranh sơn dầu
", ánh mắt của Giang Thành chợt thay đổi, mấy người Hạ Cường đang sáp gần tới để nghe điện thoại cũng vậy, ánh mắt đều thay đổi, Hòe Dật liên tưởng đến cảnh tượng xảy ra ở gian phòng số 19, không nhịn được hít sâu một hơi, cảm thấy lạnh sống lưng.
"
Tranh sơn dầu như thế nào?
" Giọng nói của Giang Thành vẫn trấn tĩnh như cũ.
"
Là một bức tranh sơn dầu rất cũ kĩ, tôi cũng không biết phải diễn tả như thế nào, nói tóm lại đó không phải là phong cách mà tôi thích, chắc là phương Tây, không khí tổng thể trông rất ngột ngạt buồn bã, có một người cảnh sát đã nói với tôi rằng, nội dung của bức tranh trông như là có liên quan đến tôn giáo, hiến tế gì đó, tôi cũng không hiểu."
"Điều kỳ lạ hơn nữa là, người nhân viên này nói rằng mặc dù biết sếp mình là một người học đòi văn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền