Chương 848: Lưới sắt
Nhìn thấy phản ứng của Giang Thành, biểu cảm của tên mập trở nên cổ quái, anh ta nhìn theo ánh mắt của Giang Thành, một lúc sau mới cẩn thận hỏi:
"Bác sĩ, các anh... các anh đang nhìn gì vậy?"
Không chỉ có tên mập, Hòe Dật cũng như Chu Đồng, Phong Kiệt, bọn họ cũng đều khẩn trương nhìn ra ngoài, nhưng nhìn biểu hiện thì không phát hiện có gì khác thường.
"Sân tennis làm sao?"
Chu Đồng nhịn không được hỏi, giọng điệu đầy khẩn trương:
"Con quỷ đó xuất hiện rồi à?"
Lúc này, Giang Thành như đã phản ứng lại, quay đầu lại, nhìn sang tên mập bọn họ, hạ giọng hỏi:
"Sao vậy, các anh không nhìn thấy nó sao?"
"Không nhìn thấy."
Hòe Dật nghe thấy Giang Thành nói vậy, trái tim vừa mới đặt xuống lại treo lên lần nữa, tất cả mọi người đều ý thức được tình thế bắt đầu phát triển theo hướng cổ quái.
Thời gian vài cái chớp mắt, khi bọn người Giang Thành nhìn ra ngoài lần nữa, phía sau hàng lưới sắt bao quanh sân tennis đã chẳng có gì nữa.
Gã sát nhân xuất hiện quỷ dị trong đêm mưa... lại biến mất rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, Hạ Cường có phản ứng rất nhanh, kéo rèm lại, cả nhóm người trở lại ghế sô pha, đứng bên cửa sổ mọi người đều cảm thấy rất bất an.
"Ngoài Lâm tiểu thư, tôi, anh Giang, còn có ai nhìn thấy nữa?"
Hạ Cường ngồi trên sô pha, vẻ mặt có chút căng thẳng.
"Tôi cũng nhìn thấy rồi."
Lâm Mục Vân và em gái Lâm Mục Vãn đang ngồi cùng nhau, ngẩng đều lên và nói.
Sắc mặt Hạ Cường trở nên khó coi khi nghe thấy điều này, chỉ có bốn người bọn họ nhìn thấy gã sát nhân, anh ta hiểu rằng điều này có nghĩa là bọn họ đã bị gã sát nhân nhắm đến.
Mà điều tồi tệ nhất là hai anh em nhà họ Lâm cũng nằm trong số đó.
"Chúng tôi..." Lâm Mục Vân do dự một lát, sau đó nói:
"Chúng ta vẫn cần phải ở đây nữa sao? Cái tên kia đã tìm tới rồi."
Anh ta nói với giọng điệu rất nhẹ nhàng, như thể đang lo lắng sẽ dọa sợ Lâm Mục Vãn ở bên cạnh.
Qua ánh mắt của anh ta, Giang Thành biết rõ ràng Lâm Mục Vân hiện tại cũng đang sợ hãi, anh ta chỉ là đang cố gắng đè nén xuống mà thôi.
"Lâm công tử, anh có bao giờ nghĩ tới việc, tại sao chúng ta lại nhìn thấy gã sát nhân chưa?"
Giang Thành nhìn Lâm Mục Vân, giọng điệu bình tĩnh hỏi:
"Làm sao có thể trùng hợp đến như vậy, chúng ta vừa mới đến bên cạnh cửa sổ, vừa hay đúng lúc nhìn thấy nó đứng đó."
"Trông như đang đợi chúng ta."
Giang Thành dừng một chút, bổ sung thêm.
"Là nó cố ý để cho chúng ta nhìn thấy!"
Lâm Mục Vân phản ứng rất nhanh, lập tức ý thức được vấn đề.
"Đúng vậy, nó là cố ý để chúng ta nhìn thấy nó đến rồi."
Giang Thành thay đổi giọng điệu, ý tứ sâu xa nói:
"Tôi nghĩ nó là muốn chúng ta vì hoảng sợ mà vội vã rời khỏi nơi này."
"Suy nghĩ theo một cách khác, nó chắc hẳn không thể chủ động tấn công chúng ta, tiền đề là chúng ta cứ ở trong văn phòng này, không rời đi."
Giang Thành ngồi trên ghế sofa, bình tĩnh phân tích tình hình hiện tại, giọng nói bình tĩnh của hắn đã xua tan một phần hoảng sợ do sự xuất hiện đột ngột của gã sát nhân.
"Anh Giang nói đúng, tạm thời chúng ta đừng rời khỏi nơi này."
Hạ Cường cũng bày tỏ thái độ, Giang Thành nghĩ tới, anh ta cũng đã nghĩ tới.
Màn đêm càng lúc càng tối, những sự việc dồn dập xảy ra khiến mọi người đều không có chút buồn ngủ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền