Chương 86: Cửa gỗ
Lời nói của Giang Thành khiến tên mập nhớ lại nhiều chuyện không hay. Trong nhiệm vụ trước, khi sắp kết thúc, thế giới ấy cũng gần như chìm vào màn đêm vĩnh hằng.
Lúc này, khuôn viên trường vắng lặng.
Tiếng kêu thê lương của bọn côn trùng mùa thu thỉnh thoảng vẫn vang lên, nay lại biến mất bặt tăm.
Giang Thành và tên mập cũng không chậm trễ nữa, nhanh chóng di chuyển về hướng Tây dựa theo lộ trình đã định.
Dọc theo đường đi, ngũ quan của tên mập đều rối rắm cùng nhau. Anh ta nhìn Giang Thành, lặp đi lặp lại động tác đóng mở miệng rất nhiều lần, cuối cùng mới lo lắng nói:
"Bác sĩ, anh có nghĩ là ngoại trừ chúng ta ra, những người khác đều bị quỷ giết hết rồi hay không?"
Suy nghĩ một chút, Giang Thành đáp:
"Không nhất định."
Nghe việc có lẽ còn có đồng đội sống sót, sắc mặt của tên mập dần dần đỏ hồng trở lại.
"Có lẽ vẫn còn một hay hai người bị quỷ bắt đi."
Giang Thành vừa đi vừa nói:
"Rồi bị bẻ tay hay bẻ chân gì đó, cuối cùng là bị quỷ nuôi nhốt để lâu lâu làm trò tiêu khiển cho nó."
Nghe vậy, tên mập như bị mềm nhũn cả chân, suýt khóc thành tiếng.
Sau khi đi bộ khoảng 20 phút, cả hai nhìn thấy một mảnh sân trong không gian trống trước mặt.
Ban đêm hẳn là không quang đãng như vậy, nhưng trước cửa mảnh sân ấy có treo hai chiếc đèn lồng lớn màu đỏ trên cao.
Chúng toả ra ánh sáng đỏ tươi, nhìn từ xa trông rất kỳ quái.
Nó giống như đôi mắt của một con quái thú khổng lồ đang nằm rạp trên vùng hoang dã, dõi cái nhìn ác ý chằm chằm vào những người sống đang đến gần.
"Bác sĩ!" Tên mập trốn sau một gốc cây bên đường, đổi giọng kinh hãi:
"Hai cái đèn lồng kìa!"
Ngồi xổm cạnh tên mập, Giang Thành dùng tay đè cành cây, chỉ về phía trung tâm thiết bị thông qua khe hở:
"Cảm ơn anh..."
Giang Thành nói: "Anh mập."
Tên mập sửng sốt một chút, sau đó dùng ánh mắt khó hiểu mà nhìn Giang Thành:
"Tại sao lại cảm ơn tôi ?"
"Tôi cảm ơn vì anh nói cho tôi biết đó là hai chiếc đèn lồng."
Giang Thành không thèm nhìn gã, chỉ tự nhủ:
"Không thì tôi cũng không biết."
Tên mập: "..."
Sau khi quan sát gần 10 phút, phòng chứa trang thiết bị rất yên tĩnh, giống như không có gì bất thường - ngoại trừ hai chiếc đèn lồng đỏ chướng mắt kia.
Từ khi bị Giang Thành chặn họng, tên mập càng cẩn thận hơn trong lời nói. Anh ta cố gắng bỏ qua mấy câu cảm thán vô nghĩa: "Bác sĩ!" Tên mập liếm môi:
"Anh tính tiếp theo phải làm sao?"
"Qua nhìn thử xem tình hình thế nào?"
Giang Thành nói sau khi ngẫm nghĩ một lúc.
Giống như Giang Thành suy nghĩ, càng đến gần cửa chính của trung tâm thiết bị, cả hai càng phát hiện ra nhiều dấu hiệu bất bình thường. Đó không phải là một cảm giác hư vô mờ mịt, mà sự bất bình thường kia đã hiện ra rõ rệt.
Một ổ khóa to đùng đang khóa chặt cửa chính từ bên ngoài, xung quanh là một sợi dây xích thật dày quấn chặt lấy cửa chính. Ổ khóa sắt kia có màu đen bóng loáng, trông rất chắc chắn.
"Kỳ quái..." Tên mập trừng to hai mắt:
"Tại sao ổ khóa này lại khóa ngược từ bên ngoài?"
Đứng trước cửa, Giang Thành suy nghĩ một hồi: "Đi thôi." Hắn quay người, nói:
"Chúng ta đi dạo xung quanh một vòng."
Tên mập cẩn thận bước tới, sau đó ngoái đầu nhìn lại ba lần, tựa như đang lo lắng cánh cửa ấy sẽ đột ngột mở ra, tiếp theo là một con quỷ với đầu tóc bù xù hung ác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền