Chương 873: Cảm ơn
Sau khi bọn họ bước vào thang máy, suy nghĩ này vẫn còn tiếp tục, Giang Thành đứng ở phía trước thang máy một chút, Vô đứng ở phía sau hắn.
Hắn có thể cảm nhận rõ một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào lưng mình.
Ánh mắt này không hề lạnh lùng, ít nhất cũng không khiến hắn bài xích.
Hắn đột nhiệt lại nảy ra một ý tưởng kỳ lạ khác, phải chăng gã sát nhân đã dạy cho Vô một bài học nhớ đời, quả nhiên đã sửa chữa cái tính cách vặn vẹo lại cố chấp kia của nó.
Nếu đúng là như vậy thì thật là tốt.
"Sao lại quay lại?"
Một dòng chữ xuất hiện trên cửa thang máy trước mặt Giang Thành, khác với nét chữ trước đó, lần này nó không còn nguệch ngoạc, từng nét một, tuy rằng cũng chẳng ra sao, nhưng ít nhất trông cũng có vẻ khá dụng tậm.
Giang Thành không khỏi ngây người ra một chút, trả lời theo bản năng:
"Bởi vì anh vẫn còn ở đây mà."
Nói xong, tựa hồ cảm thấy câu nói này rất dễ gây ra hiểu nhầm, vì thế nhanh chóng giải thích:
"Lúc trước là anh chủ động ở lại, thu hút sự chú ý của gã sát nhân, mấy người còn lại chúng tôi mới có cơ hội rời đi, hơn nữa tôi đã hứa với anh rồi, chờ sau khi tôi đưa những người khác ra ngoài, sẽ quay lại tìm anh."
Không có từ mới nào xuất hiện nữa.
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đây.
Hôm nay Vô hành động quá giống người bình thường, khiến Giang Thành cảm thấy thấp thỏm bất an.
Hắn không thể tưởng tượng được gã sát nhân rút cuộc đã làm những điều điên rồ như thế nào với Vô.
Hơn nữ... khi cửa thang máy mở ra, Giang Thành nhìn khắp nơi nhưng không thấy dấu vết của gã sát nhân.
Gã sát nhân đã đi đâu rồi?
Bên ngoài trời vẫn đang mưa, có nghĩa là họ vẫn đang bị mắc kẹt trong kịch bản
"Gã sát nhân đêm mưa"
, chứ chưa rời đi.
Nhưng điều quỷ dị là gã sát nhân trong kịch bản lại biến mất rồi?
Giang Thành đứng trong thang máy, nhất thời không dám ra ngoài.
Cho đến khi một bàn tay vươn ra, tưởng chừng như muốn chạm vào hắn, nhưng lại rút lại vào giây cuối cùng, chỉ thẳng ra khỏi thang máy.
"Là bảo tôi ra ngoài sao?"
Giang Thành suy nghĩ một chút, quyết định làm theo lời đề nghị của Vô.
Điều quan trọng nhất là bây giờ hắn cảm thấy ở trong thang máy với Vô còn đáng sợ hơn.
Mặc dù chiếc đèn bàn đã tắt, nhưng Giang Thành vẫn không nỡ vứt nó đi, cầm ở trong tay, ít nhiều cũng cảm thấy có chút an toàn.
Cả đoạn đường từ thang máy đến cửa lớn, Giang Thành luôn chuẩn bị sẵn sàng bị gã sát nhân tấn công, nhưng cho đến khi đứng trước cửa lớn, gã sát nhân cũng vẫn chưa xuất hiện.
Thực sự đã biến mất rồi...
Cho dù đầu óc có mơ hồ đến đâu, Giang Thành cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ: Chẳng lẽ người được dạy một bài học không phải là Vô, mà là... gã sát nhân?
Mặc dù dựa trên kinh nghiệm của mình, hắn cho rằng khả năng này rất thấp, nhưng không hiểu sao, mí mắt trái lại giật giật dữ dội khi nghĩ đến điều đó.
Hắn quyết định thăm dò Vô một chút.
Cố giả vờ bình tĩnh, quay đầu, há miệng ra, nhưng chưa kịp nói lời đầu tiên, đã nhìn thấy Vô điềm tĩnh vươn tay ra, chỉ về phía cửa.
"Được, được, anh đừng lo lắng, tôi sẽ đi ngay đây."
Giang Thành không dám do dự, lập tức luồn qua khe cửa ra ngoài.
Ngay sau đó, sau khi Vô ngẩng đầu lên nhìn một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền