Chương 875: Tạm biệt
Trong xe vẫn mù mịt như trước, tầm nhìn chỉ có khoảng 3 mét.
Hơn nữa khi cửa xe đóng lại, chiếc hộp trong tay Giang Thành liền biến mất.
Điều này khiến Giang Thành bất giác nhớ tới lần trước, cũng là sau khi nhiệm vụ kết thúc, vừa bước lên xe buýt, nữ sinh trong lòng hắn đã biến mất, như thể bị chiếc xe buýt nuốt chửng vậy.
Sự quỷ dị trên xe buýt nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy, mọi người theo bản năng tụ tập lại với nhau, ánh mắt của Hạ Cường không ngừng nhìn xung quanh, như muốn nhìn thấu bí ẩn bên trong.
Hòe Dật do dự một chút, vẫn lên tiếng:
"Đừng nhìn nữa, chưa nói đến việc có nhìn cũng vô dụng thôi, lại còn có thể sẽ thu hút thứ bên trong đến."
Giọng nói của anh ta không được khách khí cho lắm, nhưng cũng không có sự bài xích như trước đó nữa.
"Bên trong quả nhiên là có những thứ đó sao?"
Hạ Cường thu hồi lại ánh mắt, sắc mặt càng thêm thận trọng.
"Đội trưởng Hạ, Hòe Dật nói không sai, trên chiếc xe này không chỉ có chúng, còn có những hành khách khác."
Giang Thành dùng ánh mắt chỉ về phía những chỗ ngồi xung quanh, nhỏ giọng nói:
"Ngay xung quanh đây rất có khả năng cũng có, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi."
Nghe thấy Giang Thành nói vậy, đám người Hạ Cường thì vẫn ổn, nhưng Lâm Mục Vãn thì trông lại có vẻ tệ hơn một chút.
Sắc mặt cô tái nhợt, lồng ngực phập phồng dữ dội, nếu như không có anh trai Lâm Mục Vân đỡ, cô gái đã thể hiện vô cùng dũng cảm ở cao ốc Hữu Nhuận này chắc sẽ ngã xuống đất rồi.
So với trạng thái thể chất, trạng thái tinh thần của cô còn tệ hơn.
Giang Thành nhìn cô, trong đầu hiện lên hình ảnh đang đẩy thẳng chiếc xe hàng về phía Viên Tiểu Thiên.
Quật cường đến như vậy, làm việc nghĩa không chút chùn bước, có lẽ trong khoảnh khắc đó, cô gái này đã dùng hết tất cả dũng khí của mình.
"Em gái, em đừng lo lắng."
Hành động cứu Giang Thành của Lâm Mục Vãn để lại ấn tượng tốt trong lòng tên mập, anh ta hơi nghiêng người về phía trước, quan tâm nói:
"Chỉ cần chúng ta không làm gì quá đáng, sẽ không gây ra sự chú ý đâu."
Lâm Mục Vân cũng nói với giọng khích lệ:
"Mục Vãn, đừng sợ, cố gắng thêm chút nữa, chúng ta sắp về nhà rồi."
Hai chữ "về nhà" dường như đã khơi dậy sự yếu mềm trong sâu thẳm trái tim của mọi người, nhất thời không ai lên tiếng nữa, Giang Thành chú ý tới, tên mập vừa rồi còn đang rất phấn khởi, giờ đã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, để lại một khuôn mặt nghiêng viết đầy sự cô đơn.
Hắn biết tên mập đang nhớ Vương Kỳ.
Đây là một cái tên có đầu óc rất đơn thuần, những gì đang nghĩ trong lòng đều viết hết trên mặt, cách đây không lâu, Giang Thành còn nói tóm gọn có thể coi là ngu ngốc.
Nhưng ai có thể ngờ rằng, chính một người như vậy lại có thể âm thầm thay đổi bản thân hắn, lại còn có một nhóm người nhà bị gọi là kẻ điên, nghe tiếng đã khiến người ta sợ vỡ mật, nguyện vì hắn mà bất chấp tất cả.
Trong sâu thẳm suy nghĩ của Giang Thành bất chợt này ra một ý nghĩ hoang đường, nếu như thật sự có một ngày nào đó, tên mập này bị tổn thương, bản thân hắn, còn cả Đỏ Thẫm, sẽ ra sao.
"Rắc rắc."
Một loạt âm thanh rất khẽ rất khẽ cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Thành.
Hắn lập tức trở nên cảnh giác.
Nhìn theo hướng âm thanh, hắn nhìn thấy cái bóng của mình trên mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền