ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 882. Kí ức

Chương 882: Kí ức

Đêm đã khuya, Giang Thành ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ trong phòng ngủ, ở phòng sinh hoạt chung bên ngoài, Hòe Dật và tên mập đã ngủ say, Hòe Dật còn đang ngáy một cách vui vẻ.

Như sợ thu hút sự chú ý, nên hắn không bật đèn chiếu sáng, mà chỉ bật đèn bàn rất nhỏ trên bàn.

Cái bóng của hắn lưu lại trên mặt đất, kéo ra rất dài, nhưng Giang Thành có thể cảm giác được, khí tức kia trong cái bóng đã biến mất.

Vô... chắc là cũng nghỉ ngơi rồi.

Hắn rất cẩn thận kéo ngăn kéo ra, là tầng dưới cùng, sau đó thò tay vào, rất thành thục mò ra một chiếc khóa, bên trong là một tầng lửng rất kín đáo.

Mở tấm vách ngăn giữa tầng lửng ra, đầu tiên lấy ra vài xấp tiền, tùy ý đặt xuống đất, tiếp tục sờ cho đến khi chạm vào một cuốn sổ. ...

Ánh trăng mát lạnh xuyên qua khe hở trên rèm, phủ lên căn phòng một lớp sương bạc.

Giang Thành nằm ở trên đệm, chăn kéo đến tận cằm, nhắm mắt lại, hô hấp đều đặn, đã ngủ say rồi.

Mọi thứ trong phòng đều mờ ảo và yên bình, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một khung cảnh lạnh sống lưng.

Ngay trên bức tường cạnh Giang Thành, có một cái bóng màu đen.

Bóng đen nhìn chằm chằm vào người trên đệm, trong đôi mắt đỏ như máu đó hiện lên sự phức tạp.

Giang Thành đã ngủ say rồi, nó có thể chắc chắn.

Khi bóng đen trở nên hư ảo, xuất hiện lại lần nữa, đã đứng trước chiếc bàn nhỏ.

Bóng đen do dự một lát, học theo dáng vẻ của một người nào đó, chậm rãi mở ngăn kéo ra, sau đó tìm tới tầng lửng, lấy ra mấy xấp tiền, cho đến khi tìm được cuốn sổ nhỏ.

Nơi cất giấu cuốn sổ còn kĩ hơn cả số tiền, tạo cho người ta cảm giác rằng ngay cả khi tầng lửng thực sự bị phát hiện, cũng hy vọng ai đó có thể lấy tiền đi là được, đừng khám phá những bí mật sâu hơn ẩn giấu trong ngăn kéo.

Bóng đen cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trên bàn.

Có thể thấy, cuốn sổ đã tồn tại rất lâu, nhưng được bảo quản rất kỹ, bên ngoài bọc một lớp bìa cẩn thận.

Lật trang đầu tiên, đập vào mắt là một bức tranh chân dung.

Bên trên có vẽ một người phụ nữ, dáng người cao ráo, chân mày như hoa cúc, chỉ với một vài nét vẽ, hình dáng phồng lên dưới tấm sườn xám của người phụ nữ được khắc họa một cách sống động, thể hiện sự khéo léo của người nghệ sĩ.

Là Lâm Uyển Nhi.

Vô có ấn tượng cực kì sâu với người phụ nữ này, cũng không thể nhìn thấu cô.

Từ từ lật sang trang tiếp theo, vẫn là người phụ nữ đó, nhưng bối cảnh lần này đã được thay đổi. Đánh giá từ tư thế đặc biệt, cô ấy trông giống như đang lái xe.

Vẫn là người phụ nữ này ở trang tiếp theo...

Sau khi lật liên tục hơn chục trang, một gương mặt mới xuất hiện.

Người này Vô cũng không xa lạ, nói chính xác thì là kẻ thù đã bị nó đánh bại, là một người đàn ông thanh tú, cố tình để tóc rẽ ngôi giữa, trên mặt nở một nụ cười nịnh nọt.

Bì Nguyễn, hay gọi có thể gọi anh ta là Ngụy Tân Đình.

Hai người đã từng giao đấu với nhau, cánh cửa trong cơ thể anh ra rất huyền diệu.

Tiếp theo, Vô nhìn thấy một khuôn mặt ngốc nghếch và mập mạp.

Trong bức tranh, Vương Phú Quý đang nằm nghiêng trên ghế sofa, ngủ như một con lợn chết, thông qua bức tranh cũng có thể cảm nhận được sự thoải mái của anh ta.

Sau khi lật qua vài trang, Vô không khỏi phát

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip