Chương 91: Bất ngờ
"Tí tách."
Trong phòng có tiếng nước chảy tí tách.
Mặc dù cực kỳ khẽ, nhưng trong một môi trường im lặng tuyệt đối, vẫn bị Giang Thành và tên mập bắt được.
Hai người nhìn về hướng phát ra tiếng giọt nước, nơi đó là một góc của căn phòng, vì lý do ánh sáng, nên rất tối tăm, giống như bị một tầng sương mù ngăn cách.
Giang Thành suy nghĩ vài giây, sau đó nhấc chân đi tới.
Tên mập đưa tay ra muốn ngăn cản Giang Thành, nhưng cuối cùng đến tay áo của đối phương cũng không chạm được vào, chỉ đành cắn răng chọn đi theo.
Một bước, hai bước...
Trái tim tên mập đang treo lên tận cổ họng.
Khi khoảng cách ngày càng gần, cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy nguồn gốc của tiếng nước nhỏ giọt, đó là... một chiếc rương gỗ gụ khổng lồ.
Kiểu cách đơn giản mộc mạc, bốn góc khảm đồng, ước chừng cũng phải mấy chục năm lịch sử.
Trong trí nhớ của tên mập, lần cuối cùng nhìn thấy một chiếc rương như thế này là khi còn nhỏ, đến nhà bà ngoại ở dưới quê.
"Tí tách."
Lại là tiếng một giọt nước nhỏ xuống.
Theo tầm mắt nhìn xuống, bên dưới chiếc rương gỗ đỏ được bố trí một cái kệ làm bằng gỗ, làm cho tổng thể chiếc rương cao hơn mặt đất khoảng 20 cm.
Tên mập tinh mắt, vừa nhìn đã thấy một vũng nước đọng dưới kệ gỗ.
Không, đó không phải là nước đọng, mà là... một vũng máu!
Có một mùi máu tanh nhàn nhạt lan đến chóp mũi.
Đã thấy qua rất nhiều đại cảnh, tên mập vậy mà lại kỳ quái không biểu hiện ra bao nhiêu kinh sợ.
Nếu như Tô Úc nhốt bọn họ trong phòng, chỉ nghĩ đến việc dùng một vũng máu để hù dọa bọn họ, thì tên mập hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Nhưng... hiển nhiên là không phải.
Ngay khi tầm nhìn của tên mập di chuyển từ dưới vũng máu đến trên chiếc rương, đúng lúc nhìn thấy một giọt máu rỉ ra từ đáy rương, sau đó chậm rãi nhỏ xuống dưới vũng máu.
Bắn lên vô số hoa máu li ti.
"Tí tách."
Trong rương có thứ gì đó đang chảy máu...
Tên mập nhìn chằm chằm chiếc rương, không khỏi nuốt nước miếng, trong đầu dần dần hiện ra vô số hình ảnh khủng khiếp rùng rợn.
Nhưng khi anh ta đang chần chừ do dự, Giang Thành vài bước đi tới, động tác dứt khoát nhấc tấm chắn bên trên chiếc rương lên.
Lúc này thì tên mập đã nhìn thấy rõ, anh ta không tự chủ được hít vào một hơi lạnh lẽo.
Bên trong... là Chân Kiến Nhân.
Không, phải nói là thi thể của Chân Kiến Nhân thì thích hợp hơn.
Tay chân của anh ta bị vặn vẹo một cách bất thường, như thể bị nhét vào trong khi hoàn toàn không thể chống cự, một cánh tay lộ ra bên ngoài đã bị gãy ở khớp chống.
Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt của Chân Kiến Nhân.
Hai con mắt của anh ta đã không còn, hốc mắt biến thành hai lỗ máu, máu tươi liên tục chảy ra dọc theo khóe mắt và sống mũi, cảnh tượng hết sức kinh hoàng.
Giống hệt như Lý Nghiên Vy, đôi mắt của anh ta cũng đã bị Trần Dao móc mất.
"Bác sĩ," Tên mập rụt cổ, giọng nói không ngừng run rẩy:
"Tại sao những người khác đều bị vặn mất quai hàm, còn anh ta thì bị móc mắt?"
Một lúc lâu sau, Giang Thành mới chậm rãi nói:
"Mắt của anh ta không phải là bị Trần Dao móc đi."
"Hả?" Tên mập chợt ngây ra, khó hiểu nhìn Giang Thành:
"Bác sĩ, anh đang nói..."
Lời còn chưa dứt, Giang Thành thò tay vào trong rương, nắm lấy một tay của Chân Kiến Nhân.
Tên mập thấy tay của anh ta bê bết máu, hơn nữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền