Chương 912: Tín hiệu
"Lục Dư, cậu đừng sợ, cậu không đi được, tôi sẽ ở lại với cậu."
Hàn Quyển Quyển lấy hết can đảm, nói với vẻ quyết tâm.
Tên mập im lặng một lát, sau đó vươn tay bế Lục Dư lên, Lục Dư vừa kinh ngạc vừa khẩn trương nói:
"Anh Vương, anh như vậy sẽ lãng phí thời gian, nếu cứ tiếp tục như vậy..."
Tên mập gật đầu, từ góc nhìn của Lục Dư, khuôn mặt đầy đặn của người đàn ông này tràn ngập sự kiên nghị, khiến cô có một loại cảm giác dựa giẫm, cô bất giác ngưng không nói nữa.
"Nơi đó có một cái hang động, tôi sẽ đưa cô tới đó."
Tên mập trầm giọng nói.
Lục Dư sửng sốt một lát, phải rất lâu cô mới định thần lại, từ trên người của tên mập, cô chợt ngửi thấy một cảm giác quen thuộc, giống như người anh trai thất lạc đã lâu, cô cũng quên mất những gì mình muốn nói.
Mọi người đi theo tên mập, Hàn Quyển Quyển giúp Lục Dư cầm ba lô, Thương Tả và Tử Quy thu dọn những đồ đạc vương vãi trên mặt đất, cả nhóm đi đến sơn động mà tên mập nhắc tới.
Vị trí ở đây tương đối hẻo lánh, tránh được gió nên là nơi ẩn náu tốt.
Tên mập và Hàn Quyển Quyển cùng nhau dựng lều trong hang, sau đó lại trải sẵn túi ngủ vào trong, tên mập bế Lục Dư lên, cẩn thận đặt cô vào trong lều, an ủi nói:
"Đừng suy nghĩ nhiều, yên tâm ở đây đợi chúng tôi."
Tên mập vỗ nhẹ vào đầu Lục Dư, lộ ra nụ cười chân thành:
"Chúng ta nhất định sẽ thành công."
"Tín hiệu gì?"
Hòe Dật hỏi.
Bạch Hi nắm chặt súng tín hiệu trong tay, quỷ chết đói sợ ánh sáng mạnh, cậu ta đã hai lần dùng khẩu súng này đuổi quỷ chết đói đi.
"Đó là cái gì?"
Hòe Dật đột nhiên nói.
Ở vị trí phía trước rất xa có ánh sáng, đối phương trước tiên lắc lắc, tựa như muốn thu hút sự chú ý của bọn họ, sau đó lóe lên vài lần trong khoảng thời gian cố định, như thể đó là một loại tín hiệu nào đó.
Giang Thành sửa lại cậu ta, nói rằng đó không phải là sợ hãi, mà chỉ là bởi vì bị nhìn thấu, cho nên quỷ chết đói không thể tiếp tục tấn công, chỉ dựa vào một khẩu súng tín hiệu này mà muốn đối phó với quỷ chết đói, ít nhiều có phần chắc mẩm.
"Nếu phải thì thật kỳ quái, từ xa như vậy bọn họ sao có thể nhìn thấy chúng ta?"
Giang Thành vẻ mặt không thiện ý nhìn ánh sáng, một câu như làm thức tỉnh người đang mơ.
"Anh Giang." Hòe Dật hạ giọng nói:
"Xem ra lại là quỷ chết đói rồi, chúng ta nên làm sao bây giờ?"
Nhưng đúng lúc ba người nhanh chóng quay người, chuẩn bị đổi một hướng khác rời đi, ba người lại chợt dừng lại, ở phía xa về hướng này, cũng có một luồng ánh sáng sáng lên, vẫn là tần số quen thuộc, ba dài và hai ngắn.
Khi nhìn thấy người gửi, Bạch Hi gần như không kiềm chế được, suýt ném điện thoại đi, là Công Tôn Chỉ Nhược, tin nhắn này vậy mà lại là do Công Tôn Chỉ Nhược gửi!
Bạch Hi, người đang bị xúc động lấn át, bình tĩnh lại, nhận ra mình đã mắc phải sai lầm thật nực cười.
Hơn nữa, quỷ chết đói đã tấn công họ tổng cộng 4 lần, hầu như lần nào cũng thành công trong việc giết chết một người trong số bọn họ, lần duy nhất không thành công vẫn là khi nhắm vào nhân vật manh mối Thương Tả.
Trước khi rời đi, tên mập từ trong túi móc ra một cái túi nhỏ, lặng lẽ đưa cho Lục Dư đang thò đầu ra khỏi lều, thần bí nói: "Thứ này cô hãy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền