ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ác Mộng Kinh Tập

Chương 917.

Chương 917: Người tuyết

"Vẫn còn bao xa nữa?"

Hàn Quyển Quyển dùng hết sức ngẩng đầu, nhìn ngọn núi phía trên đầu mình, trong mắt không giấu được sự cấp thiết, đội bên kia đang dùng mạng sống để kéo dài thời gian giúp bọn họ, còn có Lục Dư đang ở lại một mình trong sơn động, tất cả đều khiến cậu ta lo lắng.

Thương Tả dừng chân lại, chỉnh lại vành mũ bị lỏng ra, leo núi trong thời gian dài khiến cơ thể của anh ta không chịu nổi, thở hổn hển trả lời:

"Sắp... sắp đến nơi rồi, rẽ qua khe núi phía trước, phía sau có một con đường nhỏ, lúc đó chúng tôi là đã xuống dưới từ con đường này, không xa nữa rồi."

Bọn họ cả đoạn đường đi đều không nghỉ ngơi, Tử Quy yêu cầu mọi người vứt bỏ hết những thứ vô dụng đi, hành trang gọn nhẹ, lều cũng chỉ để lại một chiếc, lúc này đang được tên mập đeo sau lưng.

Suốt đường đi, tên mập đều không nói gì nhiều, anh ta nhớ lời của Giang Thành, để ý kĩ đến Thương Tả, trước khi đến được mộ Thánh Nữ, Thương Tả nhất định phải còn sống.

"Đừng nói chuyện."

Tử Quy nhắc nhở:

"Tiếp tục lên đường, tranh thủ thời gian."

Nơi này cách đỉnh núi đã không còn xa, cao hơn mặt biển nhiều, lượng oxy loãng, nỗ lực cần cho mỗi bước đi vượt quá sức tưởng tượng của những người đã quen với đồng bằng.

May mắn thay, nhóm người đều có sức chịu đựng thể chất tốt, đặc biệt là Vương Phú Quý, phần lớn sự chú ý của Tử Quy trên đường đi đều đổ dồn vào trên người đàn ông này.

Với tư cách là một giáo viên, Tử Quy cho rằng mình phải có trách nhiệm với sinh viên của mình, cũng như những người còn lại trong đội, cho nên đối với một người ngoài như tên mập, ít nhiều có phần cảnh giác.

"Có thì là có, không thì là không, anh nói có lẽ có là thế nào!"

Hàn Quyển Quyển tức giận nói.

Không rõ những người tuyết này là ai, hoặc là được làm từ thứ gì, nhưng xuất hiện ở đây, chắc chắn là có vấn đề, không thể sai được, hơn nữa càng nhìn lâu, càng cảm thấy quỷ dị.

"Ngoài con đường này ra, còn có con đường nào khác không?"

Hàn Quyển Quyển thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Thương Tả đang dẫn đường, vì dù sao ở đây chỉ có anh ta là người duy nhất từng đến đây.

Tử Quy cẩn thận quan sát, vị trí của đám người tuyết rất khó xử, vừa vặn kẹt ở giữa hai sườn núi băng, muốn đi qua con đường này, buộc phải đi tới đây.

"Lần trước đến, các anh cũng nhìn thấy những người tuyết này sao?"

Tên mập thấp giọng hỏi.

"Chắc là có, nhưng tôi không biết, tôi chỉ biết con đường này, chúng ta có thể tìm ở gần đây, có lẽ..."

"Nếu những người tuyết này người dân địa phương lưu lại để cảnh cáo, vậy thì chúng ta sẽ bình yên vô sự, nếu như là do quỷ chết đói tạo ra..."

Tử Quy hít một hơi thật sâu, giây tiếp theo ngữ khí kiên định nói:

"Vậy thì chúng ta có tìm một con đường khác cũng vô dụng, nó đã nhắm đến chúng ta rồi, đi đường nào cũng vậy thôi."

Nghĩ theo hướng bi quan hơn một chút, nhóm người với tư cách làm mồi nhử có gặp phải là đã gặp điều bất trắc rồi không.

Không có thời gian để cô suy nghĩ kỹ càng, khi đến gần những người tuyết này, bọn họ nhận ra rằng có nhiều người tuyết hơn bọn họ tưởng tượng nhiều, ngổn ngang chặn đường theo nhiều hướng khác nhau, bọn họ cần phải không ngừng đi vòng qua để tránh chúng.

Lời của anh ta còn chưa dứt, đã bị một giọng nữ lạnh lùng cắt ngang,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip