Chương 922: Rời đi
Sắc mặt Bạch Hi cũng rất xấu, sau khi cậu ta tỉnh lại không lâu nhìn thấy cô Tử Quy và Lục Dư đang hôn mê, giọng nói không khỏi nghẹn ngào:
"Cô Tử Quy, thầy Công Tôn, thầy..."
"Đừng nói nữa."
Tử Quy ngắt lời cậu ta, nắm lấy tay cậu nói:
"Em có thể quay lại là tốt rồi, em và Lục Dư đều ở đây, đã rất tốt rồi."
Nhìn thấy Giang Thành và Hòe Dật không sao, trái tim vẫn treo lên của tên mập cũng buông xuống, nhưng sau khi anh ta quay đầu lại nhìn thấy đám người Tử Quy, trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, lần lượt bị mất đi bốn người đồng hành, tên mập hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của bọn họ lúc này.
"Nếu như không phải anh bóng đen ra tay, thì tôi và anh Giang cũng tiêu rồi."
Nhân lúc không có người để ý, Hòe Dật thấp giọng giải thích với tên mập, đồng thời có chút xúc động nói:
"Bạch Hi kia cũng thật là, cậu ấy bị ngã từ vách đá xuống, là tôi đã cõng cậu ấy lên đấy."
Lời vừa dứt, Lục Dư đang trong vòng tay của Tử Quy chậm rãi mở mắt ra, sau khi nhìn rõ khuôn mặt của cô Tử Quy và Bạch Hi, nước mắt chợt trào ra, cô không hỏi gì nhiều, sau khi phát hiện ra thầy Công Tôn và Hàn Quyển Quyển không có ở đó, liền đoán được kết cục của bọn họ.
Một lúc sau, cô nhìn quanh, như đang tìm kiếm thứ gì đó, cho đến khi ánh mắt dừng lại trên người tên mập: "Anh Vương." Đôi môi cô run rẩy.
Sau khi tên mập chú ý, lập tức đi tới, ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói:
"Em thế nào rồi? Chúng ta sắp ra ngoài rồi, em đừng sợ."
Đi theo cảm giác đó, bọn họ tìm thấy một biển báo dừng xe buýt dựng ở bên đường.
Điều này phản khoa học!
Cô không chú ý đến, Lục Dư đang đối mặt với tên mập, trong ánh mắt đã nhen nhóm lên hi vọng.
Một cảm giác kỳ lạ ập đến, mọi người đồng thời nhìn về một hướng, bước ra ngoài theo lối đi mà bọn họ đã đến, đi ra ngoài sơn động, mấy người Tử Quy không khỏi choáng váng, bên ngoài vậy mà lại là sơn thôn.
Mặc dù sự hiểu biết của cô về các cánh cửa không sâu sắc như Giang Thành, nhưng cô cũng biết rằng mỗi cánh cửa mang trên người, về bản chất đều là một lời nguyền.
Mấy người Giang Thành thì đã quá quen với cuộc hành trình này rồi, bọn họ đi đến biển báo điểm dừng, đứng ở đó chờ xe buýt xuất hiện, sau khi lên xe, mọi người đều mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, cũng không có ai có tâm trạng để trò chuyện.
Khi tiếng "ken két" vang lên, cánh cửa ô tô rỉ sét đóng lại, hai thứ này chợt biến mất.
"Rắc rắc."
Hơn nữa quan trọng nhất là, khi nhìn thấy Vô bình thường như vậy, trong lòng hắn thường không khỏi cảm thấy hoảng sợ.
Giang Thành cầm trong tay một mảnh vải màu vàng kim, bên trong mảnh vải có bọc một bánh xe cầu nguyện tinh xảo, những thứ này đều được lấy ra khỏi quan tài của Thánh Nữ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tác động của cánh cửa đối với con người luôn là tiêu cực, đó là sự tuyệt vọng, là một cảnh tượng bi kịch không thể diễn tả được, sao có thể có cảm giác ấm áp, chẳng lẽ cô bị ảo giác?
Nhìn thấy bộ dạng nay của Lục Dư, tên mập nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô, không khỏi an ủi nói:
"Em đừng khóc, Lục Dư, mọi chuyện đều sẽ ổn thôi."
"Muốn khóc thì cứ khóc đi."
Cánh tay ôm cô của tên mập khẽ dùng lực: "Anh cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền