Chương 924: Bình minh
"Tôi nói này số 3, chúng ta có cần phải cẩn thận như vậy không?"
Trong rừng rậm, một cô gái đội mũ chóp, đeo một chiếc ba lô màu đen, bĩu môi, dáng vẻ cực kì không cam tâm tình nguyện.
Chiếc ba lô màu đen của cô trông có vẻ rất nặng, có một đoạn răng cưa, và phần tay cầm của một dụng cụ không rõ nguồn gốc lộ ra bên ngoài, bên trên hình như còn có một số vết màu đỏ sậm, giống như vết máu.
Lạc Hà đi phía trước cô khoảng 2 mét, không quay đầu lại, nói với giọng điềm tĩnh như thường lệ:
"Đây là nhiệm vụ do tiên sinh đặc biệt giao phó, chúng ta nhất định phải làm tốt."
Trên người anh ta mang theo khí chất không thể nghi ngờ.
"Đặc biệt giao phó cái gì, đều là tại thằng nhãi con số 13 kia, lấy lông gà làm mũi tên."
Ánh mắt của Phó Phù hung ác, nắm chặt nắm tay nói:
"Xem tôi trở về sẽ xử lí cậu ta thế nào, lần này không phải gọi bằng bố thì có thể trốn thoát đâu!"
"Đừng có nói nhảm, tiên sinh nếu như đã nói như vậy, nhất định là có sắp xếp của chị, chúng ta..."
"Được rồi được rồi, tôi không nói lại anh, nhưng anh cũng đâu cần đến mức kéo tôi đi tận mười mấy dặm đường núi chứ, anh nhìn tôi đi, đến chân cũng teo lại rồi, anh cũng đâu phải đeo cái gì trên người."
Phó Phù vừa đi vừa dùng nắm tay nhỏ đấm nhẹ vào eo mình, tức giận nói:
"Đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, chẳng trách không có người theo đuổi anh."
Đột nhiên, Lạc Hà dừng chân lại, không lâu sau, cây cối trước mặt rung chuyển, có mấy người mặc trang phục ngụy trang chui ra, trên tay mỗi người đều có súng.
"Bình minh!" Người cầm đầu nói với hai người, những người khác cũng hơi giơ nòng súng lên, trong tư thế sẵn sàng một lời không hợp sẽ nổ súng.
"Chỉ huy Ngô."
Một giọng nói có chút bất mãn vang lên, là một ông lão tóc bạc họ Hoàng, đến từ một gia tộc lớn, vai vế lại cao, rất có tiếng nói ở đây:
"Quân đội chủ đạo hành động, lão già này cũng không có ý kiến, nhưng về phần cô nói thống nhất do mình chỉ huy, tôi thấy không cần thiết đâu."
Lạc Hà không nói gì, nhưng xét biểu cảm, thì anh ta cũng có ấn tượng với người phụ nữ này, nhưng ấn tượng không sâu, anh ta vẫn còn đang suy nghĩ trong đầu xem mình đã gặp cô ở đâu.
"Là cô." Lạc Hà khẽ gật đầu.
Không nói chuyện cũ quá nhiều, người phụ nữ ra hiệu cho hai người Lạc Hà ngồi xuống, đây là một hành động liên hợp có sự tham gia của nhiều thế lực, bao gồm quân đội, Đỏ Thẫm, quân đội bí mật của quốc gia, và một số gia tộc lớn trong đó có nhà họ Hạ.
Người phụ nữ nhanh chóng dùng tay gom lại mái tóc ngắn của mình, buộc thành đuôi ngựa gọn gàng sau gáy, đôi mắt của Lạc Hà lập tức cứng đờ.
Cứ điểm bến phà Hàn Giang này đã được Người Gác Đêm điều hành từ rất lâu rồi, nếu như nói trong đó không có thứ gì tốt, chắc là đến kẻ ngốc cũng sẽ không tin, ông ta tin rằng ở đây có rất nhiều người cũng ôm ý tưởng này.
Dù sao thì, chờ khi mọi chuyện lắng xuống, vẫn sẽ có "Người Gác Đêm" mới xuất hiện.
Nhìn vị trí mà người đàn ông đang ngồ, là người nhà họ Hạ, nhưng trông mặt rất lạ, mọi người sợ nhà họ Hạ là đều sợ Diêm Vương sống Cung Triết, ông ta không có ở đây, những người khác không có được thể diện đó.
Mọi người chia tay trong sự không vui vẻ,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền