Chương 967: Chửi xong rồi chuồn, sướng thật!
Nói xong, không đợi đối phương kịp phản ứng, Giang Thành liền cúp máy. Lo con quỷ sẽ theo đường truyền mạng mà mò đến trả thù, hắn dứt khoát cho Hòe Dật vào danh sách đen.
"Chửi xong rồi chuồn, cảm giác thật kích thích."
Giang Thành sờ lên ngực, tim đập thình thịch.
Bị Tên mập ảnh hưởng, trí tưởng tượng của Giang Thành cũng bay cao bay xa. Hắn đã mường tượng ra cảnh con quỷ điên cuồng nhắn tin trả đũa, để rồi tức hộc máu khi thấy trước mỗi tin nhắn đều hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.
"Nó sẽ không nhắm vào mình đấy chứ?"
Giang Thành đứng sau cửa, cảm thấy chắc là mình lo xa quá, quỷ thường không nhỏ nhen như vậy.
Nhưng nếu thử đặt mình vào vị trí của con quỷ bị chửi, Giang Thành nhất định sẽ ngồi rình ngoài hành lang cả đêm. Nếu gặp phải lúc kẻ này ngủ mê mở cửa, hắn nhất định sẽ nhét cả cái di động vào mồm gã cho bõ tức.
Nằm trên tấm chăn đã trải sẵn, nói thật, đêm nay Giang Thành ngủ không được yên ổn cho lắm. Hắn mơ liền mấy giấc. Giấc đầu tiên, hắn mơ thấy cửa mở, con quỷ lao vào vung cánh tay dài mét rưỡi tát lia lịa vào mồm hắn. Giấc thứ hai cũng tương tự, chỉ là thứ quất vào mặt hắn đã đổi thành một sợi xích sắt dày nửa phân.
Sáng sớm hôm sau, Giang Thành tỉnh giấc. Tỉnh lại, việc đầu tiên hắn làm là sờ lên mặt mình, thấy mặt và miệng đều bình an vô sự, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, hắn mở điện thoại, thong thả lôi Hòe Dật ra khỏi danh sách đen.
Vài giây sau, một hồi chuông điện thoại vang lên, nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới là tiếng chuông lại vọng đến từ hành lang. Cả nhóm lập tức ra khỏi phòng, lần theo tiếng chuông tìm kiếm, cuối cùng phát hiện điện thoại của Lưu Tuệ ở khúc quanh cầu thang từ tầng hai lên tầng ba.
Chậm hơn phòng của Giang Thành 12 phút.
"Mọi người gọi điện thoại chưa?"
Tên mập đột nhiên lên tiếng:
"Tôi nhớ cô Lưu Tuệ có mang điện thoại vào mà."
Câu nói này như đánh thức Mậu Thanh. Anh ta vừa rồi lòng rối như tơ chỉ lo tìm người, lại quên mất chuyện điện thoại, mà trong phòng đúng là không tìm thấy điện thoại của Lưu Tuệ.
Lông mày khẽ nhíu lại, trong lòng Giang Thành nảy ra một suy đoán táo bạo: đêm qua, con quỷ gõ cửa sau khi tấn công hắn thất bại đã không rời đi, mà tiếp tục tấn công người trong căn phòng tiếp theo theo thứ tự thời gian.
Sau khi tìm kiếm xung quanh, mọi người nhanh chóng có phát hiện mới. Mậu Thanh ngồi xổm xuống đất, nhìn chằm chằm vào trụ lan can cầu thang, sắc mặt vô cùng khó coi.
Giang Thành vỗ vai anh, bảo anh tránh ra một chút, sau đó nhìn chằm chằm vào vết cào. Một lát sau, hắn chậm rãi lùi lại, rồi cả người hắn áp lên bậc thang theo một tư thế kỳ quái, chân trên đầu dưới, cằm cố gắng ngẩng lên. Hắn đưa tay trái ra, năm ngón tay xòe rộng, đặt lên vết cào.
Những người còn lại đều trân trối nhìn, Bạch Tiểu Khiết còn lảo đảo, phải nhờ Mậu Thanh đỡ một tay mới không ngã.
Mậu Thanh ngẩng đầu, nhìn về phía tầng ba, nơi họ còn chưa từng đặt chân đến: "Các vị, tôi phải đi tìm thi thể của Lưu Tuệ. Dựa vào thi thể của cô ấy, chúng ta có thể suy đoán ra cô ấy đã chết như thế nào. Hơn nữa mọi người cũng thấy rồi đấy, con quỷ giết cô ấy không giống hai con quỷ trước, thủ pháp giết người khác hẳn. Tôi nghi ngờ lần này là con quỷ gõ cửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền