ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 101. Căn phòng hoảng loạn

Chương 101: Căn phòng hoảng loạn

Lý mặt rỗ dứt khoát trong bóng tối quờ tay đi qua, vỗ vỗ vào vai chủ thuyền:

"Rốt cuộc có chuyện gì, chúng ta giúp ngươi thêm dũng cảm, đừng sợ mụ ta."

Mà lúc này, trong phòng chợt vang lên tiếng náo động, nghe giống như có thứ gì đang đi đi lại lại trong phòng chứa. "Ai đó?" Lý mặt rỗ lập tức cuống cuồng hỏi:

"Đừng có chạy lung tung, ở đây tối om, làm hỏng đồ cổ đền không nổi đâu."

Tôi cẩn thận lắng nghe, tiếng bước chân là từ bên cạnh Lý mặt rỗ phát ra. Không phải Lý mặt rỗ đang chạy, mà là chủ thuyền. Tôi lập tức nói:

"Lý mặt rỗ, ngươi mau giữ chủ thuyền lại, đừng để hắn chạy loạn. Xem ra hắn lại nổi điên, tranh thủ thời gian tìm xích sắt trói lại."

Lý mặt rỗ hít sâu, sau đó run rẩy nửa khóc nửa cười:

"Trương gia tiểu ca, đừng dọa ta, chính ngươi chạy loạn ấy, ta đang nắm bả vai gã chủ thuyền đây."

Nghe Lão Lý nói vậy, tôi chợt thót tim. Không ổn rồi, chắc chắn đã xảy ra chuyện. Tôi khẩn trương gọi Tiểu Nguyệt:

"Tiểu Nguyệt, cô bật đèn pin lên, nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì?"

Tiểu Nguyệt run rẩy: "Ừ." Sau đó mở đèn pin lên. Nhưng vừa bật đèn, nàng liền hét lên một tiếng, đèn cũng từ trên tay lăn xuống bậc cầu thang, tắt ngóm. Tôi giật mình, vội hỏi Tiểu Nguyệt vừa trông thấy gì? Giọng nàng tràn đầy sợ hãi:

"Chủ thuyền...chủ thuyền là quỷ!"

"Cái gì?" Lý mặt rỗ hét lên một tiếng, sau đó nhanh chân vội chạy. Nhưng hắn quên là chúng tôi đang ở trong phòng chật chội, nên chưa chạy tới bước thứ hai, đã đâm vào một ngăn chứa, ngã cắm mặt xuống đất. Tôi liền đỡ hắn lên, bảo hắn ngồi bên cạnh tôi. Lý mặt rỗ run rẩy:

"Tiểu Nguyệt, sao cô lại biết gã chủ thuyền là quỷ?"

-

"Gã chủ thuyền đi xung quanh ngươi, nhưng nửa thân trên hắn lại không nhúc nhích, bả vai bị ngươi giữ."

Chả cần tới Tiểu Nguyệt, nếu là tôi chứng kiến cảnh đó, cũng sẽ sợ đến hồn phi phách tán. Chủ thuyền hai nửa thân chia lìa? Mà nửa dưới lại còn có thể đi loanh quanh? Tôi với Lý mặt rỗ không kìm lòng được, rùng mình một cái.

"Tiểu Nguyệt, mau xuống đây."

Tôi nói:

"Chúng ta ở cùng nhau sẽ an toàn hơn."

Tiểu Nguyệt lảo đảo từ trên bậc thang đi xuống, nắm lấy tay tôi, sau đó co quắp ở một góc.

"Này, chủ thuyền, ngươi có nghe ta nói không?"

Thật ra tôi vẫn có chút nghi ngờ Tiểu Nguyệt, dù gì ở hoàn cảnh này, ánh sáng đèn pin lại không tốt, có thể nàng sinh ra ảo giác hay không.Trả lời tôi, chỉ có tiếng bước chân rầm rập. Tiếng bước chân vang tới từ nơi góc đối diện, cũng không có ý tới gần chúng tôi. Tôi vươn chân, tính tìm đèn pin, hi vọng có thể chiếu sáng căn phòng này. Nhưng chân tôi vừa vươn ra, Tiểu Nguyệt lại bỗng nhiên mở miệng:

"Trương ca, sao cánh tay của anh lạnh quá vậy?"

Tôi nói:

"Đâu có lạnh..ơ mà tay trái hay tay phải?"

- "Tay phải." Tiểu Nguyệt nói. Tôi ớn lạnh sống lưng, lập tức rống lên:

"Mau buông nó ra, đó không phải tay của tôi đâu."

Tiểu Nguyệt tức thì kinh hãi hét lên một tiếng, tôi túm lấy Tiểu Nguyệt, ôm nàng vào ngực, sau đó hướng tới chỗ nàng vừa ngồi, đạp loạn xạ:

"Mặc kệ ngươi là thứ gì, cút ngay cho ta."

Có điều tôi chỉ đạp vào khoảng không. Nhưng hình như cũng có thu hoạch ngoài ý muốn, chân tôi trong lúc vô tình dẫm lên đèn pin. Điều này khiến tôi hưng phấn, nhặt đèn pin lên, định bật đèn thì phát hiện, pin đã bị rơi ra ngoài hết. Tôi chẳng màng nguy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip