ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 104. Ác mộng

Chương 104: Ác mộng

Chuyện gã chủ thuyền cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất. Sở dĩ như vậy, không phải bởi vì chuyện này quá kinh khủng, cũng không phải vì âm vật có giá trị cao, mà bởi quá trình xử lý quá dị thường, khiến tôi từng muốn từ bỏ. Thời gian thấm thoát trôi, cũng được khoảng hơn một năm sau vụ gã chủ thuyền; năm đó, trong giới thương nhân đồ cổ, danh tiếng tôi vang xa, thời gian này cũng tiếp khá nhiều khách hàng, có điều chỉ toàn buôn bán nhỏ, hầu hết là long người tác quái chứ không có âm vật nào cả.Bởi vậy tới lúc này, tôi bắt đầu hết kiên nhẫn, chẳng hứng thú làm ăn nữa, hầu hết đều giao cho Lý mặt rỗ đi xử lý. Dựa theo chỉ dẫn của tôi, lão Lý cũng giải quyết được vài âm vật thường thường. Hắn thậm chí gọi tôi là sư phụ. Tôi thầm nghĩ thật không biết xấu hổ, với hiểu biết của Lý mặt rỗ trong nghề này, chỉ có thể coi như một cái bình rỗng, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện. Có điều tôi không nghĩ tới, chuyện xảy ra sớm mà lại nghiêm trọng như vậy.Đó là vào khoảng gần tết, tôi định đóng cửa mấy ngày, về qua nhà nghỉ ngơi. Nhưng không ngờ đúng lúc ấy thì Lý mặt rỗ gặp chuyện. Gần tết, buôn bán ế ẩm, nên Lý mặt rỗ chỉ ở nhà cả ngày phụ đạo việc học hành của con trai. Nhưng hôm đó, tôi lại nhận được điện thoại của hắn, mà giọng hắn có vẻ rất thất kinh, tràn ngập lo sợ, tới mức nói lắp ba lắp bắp. Tôi vội hỏi Lý mặt rỗ, rốt cuộc có chuyện gì? Lý mặt rỗ khóc lóc nói tôi đừng hỏi nữa, nói qua điện thoại không rõ được, bảo tôi nhanh chóng tới nhà hắn, chậm một bước hắn sẽ mất mạng.Tôi nghe mà giật mình, chẳng suy nghĩ nhiều, lập tức khoác áo ra khỏi cửa hàng. Bên ngoài tuyết lớn, chân đi mà lún sâu tới mắt cá, chẳng thể đi nhanh, chỉ hơi sơ sẩy liền có khả năng bị ngã. Trầy trật khó khăn lê từng bước tới nhà Lý mặt rỗ, toàn thân đã lạnh cóng tới mức chân tay tê dại. Tôi gõ cửa, đợi một hồi lâu mới thấy con trai Lý mặt rỗ ra mở cửa. Vừa trông thấy tôi, thằng bé bổ nhào vào ngực, không ngừng nấc lên:

"Trương thúc thúc, người rốt cuộc cũng tới. Thúc mau vào xem cha con làm sao rồi?"

Tôi vội trấn an thằng bé, bảo nó đừng quá kích động, tôi vốn đã thấp thỏm, thấy nó như vậy thì càng chột dạ. Thằng bé này là một đứa bé lạc quan, rất ít khi thấy nó sợ hãi như vậy. Tôi sợ rằng Lý mặt rỗ bây giờ đang thập tử nhất sinh. Ấy vậy mà lúc tôi vào trong phòng, nhìn thấy Lý mặt rỗ, lại nằm ngoài suy đoán. Hắn nhìn qua êm đẹp, không có dấu hiệu ốm đau, chỉ nằm trên giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn trân trân lên trần nhà, nhưng sắc mặt lại rất tốt.Tôi liền hỏi hắn, chuyện gì xảy ra? Lý mặt rỗ hít sâu một hơi, bảo con trai ra phòng khách học bài, sau đó đóng cửa lại, bắt đầu chửi ầm lên:

"Con mẹ nó, lão tử nào có trêu ghẹo ai? Chỉ có ngủ với gái mà cũng xảy ra vấn đề được."

Tôi vội bảo hắn bé mồm một chút, đừng để con hắn nghe thấy, dù sao từ câu nói của hắn, tôi cũng lờ mờ đoán được chuyện xảy ra với Lý mặt rỗ, trẻ con không nên nghe. Lúc này Lý mặt rỗ mới nhỏ giọng nói một lượt.Vốn là, mấy ngày trước hắn cảm thấy thân thể không thoải mái, cứ ngủ mơ thấy có người giẫm chân lên đầu gối của mình, nhìn chằm chằm vào mắt. Mới đầu hắn cũng chẳng để tâm, chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip