Chương 113: Âm phong băng sơn
Nhất Sơ hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi:
"Một người, đột nhiên mất đi hứng thú với tất cả mọi loại đồ ăn, thậm chí không có cảm giác đói, bất cứ thứ gì cũng không ăn được, ăn một miếng là nôn một trận, theo ngươi thì chuyện gì xảy ra?"
Tôi lắc đầu:
"Có phải chứng chán ăn không?"
Nhất Sơ nói:
"Cho dù là chứng chán ăn, hay là bệnh chán ăn, cũng vẫn thấy đói, tuy nhiên ăn một miếng liền no ngay. Nhưng triệu chứng của hắn lại không như vậy, ta cũng đã đưa hắn tới bệnh viện kiểm tra, dạ dày hay đường ruột của hắn đều không có vấn đề gì, tiền sử cũng chưa bị bệnh về tiêu hóa."
Tôi cau mày hỏi:
"Nhất Sơ, ngươi nói thật với ta đi, người này có quan hệ thế nào với ngươi? Ngươi vì sao lại lao tâm khổ tứ giúp hắn?"
Nghe tôi hỏi, Nhất Sơ tựa như không muốn nói về vấn đề này, chỉ im lặng phất phất tay:
"Đi về trước đi."
Thật khó tưởng tượng, Nhất Sơ một thân không dính bụi trần, lại có quan hệ với một nông dân. Tôi không tin hắn vô duyên vô cớ đối tốt với người kia như vậy, thậm chí trong lòng còn có chút đố kỵCòn chưa về tới gần xe, tôi đã nghe tiếng tiểu Manh ồn ào la hét. Tôi lập tức đau cả đầu, tiểu tử này đúng là không biết điều, rõ ràng Nhất Sơ đã dặn nó ở yên trong xe rồi cơ mà. Chờ chúng tôi đi tới cổng thôn, mới phát hiện Lý Tiểu Manh đang cãi lộn với một thôn dân khoảng bốn năm chục tuổi, còn có mấy người đứng vây quanh để xem. Nghe nội dung cãi lộn giữa hai người, tôi lờ mờ hiểu rằng, thôn dân kia đuổi Tiểu Manh, không cho nó đậu xe ở đây. Nhưng nó nhất quyết không chịu, thế là đôi bên lời qua tiếng lại.Nhất Sơ lắc đầu, mắng một câu: "Ngu dốt." Liền bước tới. Tôi sợ Nhất Sơ sẽ trách mắng Tiểu Manh, làm tổn thương lòng tự trọng của tiểu tử này, vội chạy tới, túm nó vào trong xe, đoạn rút một điếu thuốc mời lão nông kia. Thôn dân kia chẳng thèm để ý tới tôi, vung tay dập thuốc, sau đó lườm Nhất Sơ:
"Đã nói với ngươi, chuyện này không cần ngươi quan tâm, sao giờ ngươi lại tới nữa?"
Nhất Sơ khẽ thở dài, liền bảo chúng tôi lên xe rời đi.Lên tới đường cái, tôi tò mò hỏi Nhất Sơ, lão nông ban nãy đuổi chúng ta đi là ai? Vụ này chúng ta tốn công mà chẳng có kết quả gì sao? Tôi vốn ghét nhất kiểu làm ăn này, đã mạo hiểm lại không ra tiền; quan trọng nhất là thái độ người ta, coi mình như gà chuột. Nhất Sơ giải thích cho tôi:
"Lão chết đói kia, được mọi người trong thôn gọi là Chu Lão Thực. Người mới đuổi chúng ta đi là anh em của lão, tên là Chu Đồ Phu, sống bằng nghề mổ heo, là người rất gian xảo."
Lần này Nhất Sơ tới giúp Chu Lão Thực, từ đầu đã không tính tới chuyện tiền nong. Thế nhưng Chu Đồ Phu lại phản cảm kỳ lạ, một mực không cho Nhất Sơ hỗ trợ. Thậm chí lần trước hắn cũng phải lén lút đưa Chu Lão Thực đi bệnh viện. Lúc này không chỉ riêng tôi, mà cả Tiểu Nguyệt cũng băn khoăn. Không hiểu sao một người lạnh lùng như Nhất Sơ lại nhiệt tình làm việc này, còn bị người ta dùng sự hờ hững đối đáp. Nhất Sơ nhìn ra sau xe đầy ẩn ý, nói:
"Có những việc, không thể đong đếm bằng tiền. Dừng xe đi."
Tôi vội vàng đạp phanh, nghĩ thầm, chẳng lẽ Nhất Sơ vẫn mặt dày muốn quay lại thôn? Còn nữa, câu nói đầy ẩn ý của hắn vừa rồi xem ra giữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền