ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 52. Giải trừ nguyền rủa

Chương 52: Giải trừ nguyền rủa

"A di đà phât."

Bạch Mi phiền muộn đọc một câu phật hiệu:

"Tiền nhân đã khuất, hậu nhân tội tình gì tự chuốc u sầu? Ngươi nhìn thấy sinh, chưa chắc là sinh, ngươi nhìn thấy tử cũng chưa chắc đã là tử. Sinh tử luân hồi vô hạn, thí chủ không cần suy nghĩ nhiều."

Tôi nghe Bạch Mi thiền sư nói vậy, trong đầu liền rõ, ông nội chết chắc chắn không minh bạch. Cái gì mà đạo lý, tôi căn bản để ngoài tai. Nếu như ông nội tôi thật sự chết bởi tay kẻ khác, với tính cách của tôi, chắc chắn sẽ truy đến cùng hung thủ.Tôi lập tức nghiêm túc hỏi:

"Bạch Mi thiền sư, người nói với tôi một câu thật đi, ông nội tôi chết như thế nào? Là bị kẻ thù hại chết? Điều này ngài không cần giấu tôi, tôi biết hiện giờ thực lực chưa đủ, sẽ không lập tức đi báo thù."

Bạch Mi thiền sư bất đắc dĩ chắp tay trước ngực:

"Thí chủ, tính tình giống hệt Diệu Dương huynh. Được, ta đồng ý với ngươi, chờ một ngày thực lực của ngươi đủ mạnh, lão nạp tất sẽ nói cho ngươi biết."

Nói xong thiền sư nhắm mắt lại, bắt đầu gõ mõ, không nói thêm lời nào. Nếu không phải lão vừa cứu nam nhân, tôi đã một cước đá văng cái mõ. Đẩy cửa bước ra, nam nhân áo thun đã chờ bên ngoài. Tôi đi đến hỏi thương thế của hắn. Hắn nói ổn rồi, sau đó từ trong túi lấy ra một viên cầu trắng, ở giữa là một hạt đen. Tôi kinh ngạc, đây phải chăng là Thi Châu? Thứ này nhìn rất giống mắt người, chỉ là đã hoàn toàn vôi hóa, rất cứng. "Nuốt vào." Hắn nói. "Cái gì?" Tôi có nghe lầm không.Hắn nói lại lần nữa:

"Nuốt vào, nguyền rủa trên lưng ngươi sẽ được giải trừ."

Lão Lý không biết từ đâu mò tới, vừa nghe thấy tôi sắp nuốt món đồ trị giá mấy trăm vạn, liền đau lòng, vội vã ngăn cản. Tôi cũng thấy buồn nôn, thứ này là mắt cương thi, dù có nhắm mắt nuốt vào chắc chắn sẽ lại ọe ra. Có điều, tính mạng là trên hết, tôi vẫn cắn răng nuốt chửng một cái.Nam nhân nói, ba ngày tới không được ăn bất cứ đồ cay nào, nếu không sẽ ảnh hưởng tới Thi Châu. Chờ nguyền rủa trên lưng giải trừ, sẽ tự động phun Thi Châu ra. Ba ngày sau, hắn chờ tôi phun Thi Châu ra, rửa sạch rồi mang đi không từ biệt. Tôi thấy toàn thân cảm giác dễ chịu đi rất nhiều, ít nhất trên lưng đã không còn cảm giác ngứa ngáy. Soi qua tấm gương, hai con mắt bên cột sống cũng đã thành vết sẹo. Chúng tôi không ở Đại Bi Tự lâu, nơi này cơm nước không tốt, Lý mặt rỗ cũng nhớ con hắn, nên hai ngày sau khi nam nhân đi, chúng tôi cũng cáo từ.Tiểu Nguyệt chăm sóc con trai mấy ngày, Lý mặt rỗ cũng muốn cám ơn một chút, bèn mời chúng tôi ra ngoài ăn cơm. Tôi cũng không chối từ, ít khi cháu trai này hào phóng như vậy. Trong bữa cơm, Tiểu Nguyệt rất hiếu kỳ, hỏi rốt cuộc mấy ngày nay chúng tôi trải qua chuyện gì. Lý mặt rỗ liền nói, hắn đấu trí với cương thi thế nào, cứu tôi khỏi hàm răng cương thi ra sao, thêu dệt vô số điều.Con trai hắn thì ánh mắt sùng bái, có thể thấy trong lòng con trai, hắn có địa vị trọng yếu thế nào. Cho nên tôi cũng không nỡ vạch trần hắn, giả bộ kiên nhẫn nghe hắn nói. Tiểu Nguyệt đương nhiên không tin, chỉ nhìn tôi cười. Tôi nhìn nụ cười của nàng tựa hồ mang theo ý nghĩa ẩn sau, không khỏi làm mình thoáng nhớ tới Tĩnh Tĩnh. Tĩnh Tĩnh chết đi, để lại trong lòng tôi rất nhiều ngổn ngang. Có điều tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip