ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Âm Gian Thương Nhân

Chương 58. Long ca

Chương 58: Long ca

Lý Vân Thiên gật đầu, nói sẽ lập tức cho điều tra. Tôi thì tạm thời quay về tiệm. Không ngờ Tiểu Nguyệt đã chờ sẵn, chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn. Thấy tôi về, Tiểu Nguyệt liền vui mừng ra đón, khoác tay tôi thân mật. Hành động này làm Lý mặt rỗ vô cùng bất mãn, hắn mắng nàng là đồ không có lương tâm. Hôm qua hắn bị lừa còn chưa tính, dùng tính mạng giúp nàng giải trừ tai họa, lại không có chút nào biết ơn, còn ở trước mặt hắn ân ân ái ái.Tiểu Nguyệt liền che miệng cười, nói:

"Lão quỷ nhà ngươi, thật không biết xấu hổ, ta nói một câu ta đang ở chỗ đó, ngươi vội vàng chạy tới làm chi? Ngươi có ý đồ gì?"

Khuôn mặt già nua của Lý mặt rỗ tức thì đỏ bừng, lúng túng cầm đũa gắp thức ăn nuốt chửng. Tôi cười cười, đi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn. Tiểu Nguyệt nấu đồ ăn đúng là không tệ. Đều là những món ăn thường ngày, rau xanh xao đậu phụ, thịt hầm nấm, ..nhưng tôi lại cảm giác một hương vị "gia đình".Chờ cơm nước xong xuôi, Tiểu Nguyệt mới hỏi tôi xử lý tình hình thế nào. Tôi nói, đã coi như gần xong. Giờ nắm được một manh mối trọng yếu, chỉ cần theo manh mối này điều tra, không bao lâu sẽ tiêu trừ được oán khí trên bức cổ họa kia. Tiểu Nguyệt khẽ gật đầu, mặt có vẻ sầu muộn. Tôi hỏi nàng làm sao vậy, nàng chỉ lắc đầu nói không có gì. Có điều tôi luôn cảm thấy nàng có điều gì không tiện nói ra.Chờ đến trời tối, Lý Vân Thiên mới gọi điện thoại cho tôi, nói điều tra có tiến triển, gặp nhau ở trà quán lần trước. Chúng tôi đến trà quán, lên lầu đã thấy Lý Vân Thiên hãm một bình trà Long Tĩnh, chờ ở cửa sổ. Hắn thấy tôi, liền đưa một bản tài liệu photo cho tôi, nói:

"Trương tiên sinh,tôi theo lời ngài dặn, trực tiếp điều tra ra quê quán của nạn nhân, không ngờ ngài đoán đúng. Gia phả của cô ấy có ghi chép, thời kỳ Võ Tắc Thiên, tổ tiên cô ấy là danh môn vọng tộc, trong đó có một vị làm tới quan tứ phẩm, năm đó trực tiếp xử trảm Ý Đức thái tử.Tôi gật đầu. Đao phủ mặc dù chết thảm, nhưng trong lòng hắn quá hận viên quan kia, thù hận lưu truyền ngàn năm, càng ngày càng nghiêm trọng. Vừa hay người chết lại là hậu duệ của phán quan. Cho nên có thể tên đao phủ nhận lầm nàng chính là phán quan, muốn tính sổ với nàng. Tôi lại hỏi Lý Vân Thiên, có tra ra được người bán bức tranh là ai? Hắn lắc đầu thở dài, nói chắc chỉ có nạn nhân mới biết, hắn không thể tra ra được. Cũng đúng, việc này thật khó mà điều tra ra được. Nhưng tôi không để ý đến một điều, đó là chính Tiểu Nguyệt đã đi cùng cô gái để mua bức tranh.Nghe chúng tôi muốn đi tìm người bán bức tranh, Tiểu Nguyệt liền nói: "

Có thể tôi giúp được các anh.

" Tôi hỏi, nàng có biết ai bán bức tranh không, làm sao tìm được người đó? Tiểu Nguyệt gật gật đầu, nói nạn nhân từng liên lạc với người bán không chỉ một lần, chắc chắn có nhật ký cuộc gọi. Các anh tra nhật ký cuộc gọi chẳng phải sẽ biết sao? Lý Vân Thiên vỗ đùi một cái hưng phấn nói: "

Đúng, sao ta lại quên mất điều cơ bản này nhỉ.

"Nói xong hắn liền vội vàng rời đi. Tôi không đi theo, mà cùng Tiểu Nguyệt tiếp tục ngội tài trà quán, chờ tin tức của hắn. Chẳng bao lâu sau, Lý Vân Thiên gọi điện cho tôi, hưng phấn báo cho tôi biết, đã tìm được số điện thoại người bán, đồng thời hẹn hắn tới trà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip