Chương 64: Nữ khách hàng kỳ lạ
Trải qua vụ bức cổ họa, tôi coi như cứu Tiểu Nguyệt một mạng. Nàng coi đó là một đại ân, ngày càng ỷ lại vào tôi, hàng ngày đều tới tiệm của tôi, giặt quần áo, dọn dẹp cửa hàng. Chúng tôi giống như là chung sống cùng nhau vậy. Tôi cũng không biết nàng thích tôi ở điểm nào nữa. Về phần Lý mặt rỗ, nàng cũng biết rõ hắn có ý với nàng nhưng nàng lại không có cảm tình với hắn.Dù vậy, lần trước Lý mặt rỗ cũng bất chấp tính mạng mà cứu nàng, nên vô tình hay cố ý, nàng đều dẫn hắn đi gặp gỡ những cô gái mà nàng quen. Thực ra mà nói, ngoại trừ tuổi tác hơi lớn, con người hèn mọn, lại có con riêng, những mặt khác của Lý mặt rỗ không tệ. Hiện giờ không phải đang có trào lưu 'chú nuôi' sao? Lý mặt rỗ đúng là một chú nuôi đúng nghĩa. Người có tiền, mà chưng diện cũng thuộc dạng chó hình người, còn hiểu đời, tính cách hài hước, nên mấy cô nương kém hắn khoản chục tuổi đều rất cởi mở với hắn.Nếu thực có thể dắt mối, để Lý mặt rỗ đi bước nữa, tôi cũng cảm thấy công đức vô lượng. Tối hôm đó, cũng như mọi khi, tôi ngồi trong tiệm nghe nhạc, nhìn vu vơ lên bầu trời đêm. Bỗng nhiên tôi chợt nhớ tới nam nhân áo thun, không biết hiện giờ hắn đang ở đâu. Mặc dù thời gian vừa qua cũng gọi là có hợp tác với nhau, nhưng đối với tôi, hắn vẫn luôn là một câu đố, không thể nào hiểu được.Nghĩ đi nghĩ lại chỉ thêm đau đầu, tôi bèn bỏ vào phòng, bật máy tính lên xem phim. Đúng lúc này bỗng có một cô gái đi vào trong tiệm. Cô gái ăn mặc gợi cảm nóng bỏng, một bộ váy hồng phấn ôm trọn bờ mông, cặp chân trắng nõn nà, mang giày cao gót, có khi còn cao hơn cả tôi. Đây thật là vưu vật nhân gian. Tướng mạo của cô mặc dù không bằng Tiểu Nguyệt, nhưng đối với đàn ông mà nói, sức hấp dẫn lại hơn Tiểu Nguyệt rất nhiều.Cảm giác của tôi, người phụ nữ này như một huyền thoại. Tôi đánh bạo hỏi:
"Xin chào, cô tới mua đồ cổ?"
-
"Không không không."
Cô gái lắc đầu, sau đó ngồi xuống trước mặt tôi, thần sắc bối rối nhìn quanh tiệm, cũng không rõ đang tìm cái gì. Nhìn một vòng, sau đó nàng mới thở ra, nói:
"Ta hỏi ngươi, ngươi với Tiểu Nguyệt có quen biết?"
"Ngươi với Tiểu Nguyệt đang yêu nhau?"
Cô gái hỏi. Lòng tôi chợt thẹn thùng, không hiểu thấu nhìn nàng:
"Cô rốt cuộc là ai?"
Cô gái cười cười, nói không có gì. Sau đó đi tới gần tôi, sờ sờ quần áo tôi, nâng cổ tay tôi lên nhìn một chút, còn tiện tay móc điện thoại trong túi tôi ra. Tôi dở khóc dở cười, nữ nhân này rốt cuộc đang làm gì? Tôi liền hỏi:
"Đại tỷ, cô làm gì vậy?"
Không ngờ một câu 'đại tỷ' của tôi lại chọc giận nàng:
"Ngươi bị mù dở hả? Chẳng lẽ ta so với Tiểu Nguyệt lại nhiều tuổi hơn sao? Ngươi đừng có gọi bừa."
Tôi ngơ ngơ ngác ngác, không thể hiểu nổi, nữ nhân này có bệnh không? Tôi không thể làm gì khác hơn là giải thích với nàng:
"Gọi đại tỷ chỉ là vì tôi tôn trọng cô thôi."
"Im." Nàng trợn mắt lườm tôi một cái:
"Ta coi như đã nhìn ra, ngươi chỉ là một tên nghèo hèn mà thôi. Chẳng giống Tiểu Nguyệt kể ngươi là một phú hào. So với bạn trai ta, ngươi còn kém xa. Quần áo tầm thường, đồng hồ cũng không có mà đeo, lại còn dùng một con điện thoại cùi bắp. Ta đã nói rồi, Tiểu Nguyệt làm sao mà có bạn trai ưu tú hơn của ta được."
Tôi chợt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền